
Thế là đã 22 năm mình về với nhau rồi anh nhỉ ? Không ngắn nhưng cũng chưa đủ dài như Ba Má của mình hay của những đôi có thể cùng con cháu xúm xít mừng một đám cưới vàng , đám cưới bạc...Nhớ những ngày xưa ấy , ngày chúng ta dành dụm từng đồng để tổ chức một đám cưới đơn sơ nhưng thật ấm áp . Bạn bè thì cứ nghi nghi ngờ ngờ khi biết hai đứa mình sẽ nên đôi. Ngạc nhiên cũng phải thôi vì vừa thấy anh chở em đến chỗ hẹn hò với người ta ,còn hỏi " có cần lát nữa C chở về không ?"; ngạc nhiên vì cả bọn vừa rủ nhau vào căn-tin cafe nói là an ủi nhưng chỉ trêu anh "cảm thấy gì khi cô ấy đi lấy chồng ?"... Chúng ta đã có một tình bạn thật đẹp , anh nhỉ ? .
Nhiều bạn cứ hỏi " có phải chúng mình quá vội vàng ?", cứ bảo "lửa rơm mau cháy , chóng tàn" ... Nhưng rồi mình cũng nắm tay nhau mãi đến giờ dù đã qua bao gian nan , vất vả ... Nhớ thật nhiều những ngày tháng ấy , chỉ có chiếc xe đạp cà tàng mà anh chở em về tận quê anh, đến những cuộc vui cùng bè bạn ...; nhớ những ngày bế con gái vào nhà trẻ ở cơ quan , ca sáng , ca chiều , ca đêm dù trời nắng hay trời mưa ...; nhớ những ngày anh theo ghe đi buôn tận Campuchia để kiếm thêm đồng ra đồng vào mà lo cho con...; lại những ngày làm ở xưởng cá cực nhọc vẫn không nề hà ...
Thương anh biết lo cho gia đình nên Nội cho mảnh sân để chúng mình xây nhà. Ba Má và chị em cùng nhau giúp mình có được ngôi nhà riêng dù khoản nợ ấy mình phải tằn tiện trả suốt 10 năm trời . Đang có công việc thật ổn định anh lại xin nghỉ để tự làm , em lo sợ nhưng anh bảo "hãy tin anh!" Thế là em tin và cùng anh vượt qua bao khó khăn , em đã tin và hãnh diện vì vợ chồng mình luôn gắn bó , tin tưởng nhau phải không anh ?
22 năm , tình yêu của anh cho em vẫn đầy ; cái nghĩa tao khang của chúng mình vẫn vẹn... Hai đứa con xinh đẹp, hiền lành ; ngôi nhà của chúng mình vẫn ngọt ngào hạnh phúc ... Em thật chẳng dám mơ nhiều hơn nữa, chẳng dám tham lam để đòi hỏi nhiều hơn . Mong sao cả gia đình mình luôn được bình an , thuận tình thuận ý nhé anh - ông xả của em !
( Viết cho chồng yêu thương dù biết anh chẳng bao giờ đọc được , anh có biết Mult là gì đâu nà , hihi )
Hôm nay đổi gu chút đi ; không lãng mạn, sướt mướt; không bay bổng trên mây mà lại thích cà khịa chút về ba cái chuyện bếp núc của mình thôi.
Cũng vì hôm nay mình đã làm hư món dưa cải nên cũng có bực mình chút chút thôi. Biết chắc là nó sẽ hư nhưng vẫn làm chỉ để chứng minh ..., mà chứng minh một chuyện phản khoa học quá chừng thì nói làm sao nhỉ ??? Ừ , có những chuyện từ lúc nhỏ đã nghe Má dạy , cứ hỏi tại sao và chỉ nghe trả lời là tại nó phải thế ; thì cũng chỉ biết thế . Bây giờ dạy lại con gái chỉ thấy nó nhìn lại nghi ngờ và buông thỏng câu " thiệt hông?" mà tức anh ách !
Quay lại thau dưa cải hư và cái ấm ức hôm nay . Mấy ngày trước thấy dưa Cần Thơ xanh um , tròn núc ních ngon quá nên mua liền về làm dưa . Bao nhiêu năm làm dưa rồi nên cứ ro ro mà rửa , mà phơi cải ; quên mất chuyện mình đang "tới kỳ cầm đèn đỏ". Má đã dặn rồi nên từ đó tới giờ có làm dưa vào những ngày ấy đâu nà . Lần này lỡ mua rồi nên sau khi chuẩn bị xong xuôi bảo ông xã ngâm giùm. Giúp vợ thì anh mình sẳn sàng thôi nhưng cái lý do vợ nói có vẻ ổng hổng tin lắm nên cứ cà khịa phát ghét ! Thế là " để em bỏ 2 kí cải lần này cho anh tin nha!". Tự mình làm luôn và hôm nay thì nó hư thiệt rồi . Cả thau dưa đổ nhớt ! Haizzzzzzz!
Cũng vớt vát lại gần nữa, bỏ hết lá ủng , rửa sạch phần cọng còn giòn và nấu lại nước ngâm khác thôi . Nhưng vẫn tức tức và vẫn thắc mắc biết hỏi ai ! Sao kỳ thế nhỉ ? Trong xóm có lò giá , cần giá tới mua thì đố chủ lò bán cho con gái ! Họ sợ con gái đang trong kỳ sẽ làm hư hết lu giá nào giở ra trong lúc ấy. Tết , Má làm thau dưa giá thật ngon để ăn với thịt kho tàu . Có một năm nhỏ em út rắn mắt , cũng muốn biết Má nói vậy đúng không nên mở ra lấy dưa trong khi đang "bị", thế là ngày mai cả thau dưa đỏ quạch và mấy chị em bị một trận nhớ đến giờ !
Giải thích sao đây nhỉ ? Làm cơm rượu thì cứ luôn miệng " mày ngọt , tao ngọt"; thau cơm rượu cứ ứa đầy nước thơm lừng , ngọt lịm . Có năm ông anh họ ở Nha Trang vào ăn Tết cùng thấy buồn cười nên thử "mày đắng , tao đắng" nên năm đó mùng Một chẳng có cái món khai vị đầu năm mà còn bị Má cằn nhằn miết ! Rồi chuyện nuôi mẻ, chuyện làm rượu ...; những chuyện chính mình mắt thấy , tai nghe nên không thể không tin. Nhưng giải thích sao đây nhỉ ????Lan man chút cho những giờ phút cuối ngày , hết bực rồi ! Ai muốn ăn dưa chua bị khú hông nè !!!!