Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Blue Bonnet và chị.


Những tháng ngày bở ngỡ nơi vùng đất mới, không có bạn bè để bù khú, để nỉ non... Chỉ có thể gặp bạn qua những trang blog để thấy mình không cô đơn nơi xứ lạ.
Chị biết tôi qua một người bạn - mà tôi cũng chưa lần gặp mặt. Chỉ là tìm được nhau vì chung mái nhà nữ sinh Lê văn Duyệt ngày xưa. Lần đầu nghe chị gọi " Chị đang ở Bellaire nè, Thanh Trúc có rảnh không, chị em mình gặp nhau nha!"; tôi thật sự hơi ngỡ ngàng và xúc động. Cùng ở Houston nhưng chị ở North, tôi ở South , lái xe cũng cả quãng đường dài thế mà chị cũng tìm đến nhỏ em chưa hề quen biết! Thật lạ!
Thế là hai chị em gặp nhau, có cả hai anh xã cùng tham gia. Thế là thêm một mối giao tình thân thiết. Anh thật là hiền, chị thật là vui vẻ; hai anh chị nhiệt tình chia sẻ với vợ chồng tôi như những đứa em trong nhà, vui thật vui những lần chúng ta gặp nhau, phải không chị?
Chị rất thích hoa dại, chị chụp hình hoa thật đẹp và tôi vẫn thường được tặng những em hoa dại xinh xinh, lạ lạ. Biết tôi chưa lần nhìn thấy hoa Blue Bonnet- loại hoa biểu tượng của Texas, mỗi năm chỉ nở vào mùa xuân; chị bảo sẽ đưa tôi đi ngắm hoa ngay khi mùa hoa nở.
Houston nắng ấm rồi, ngày đi cũng đã hẹn. Vậy mà ông Trời thật chẳng thương mình, cứ mưa suốt và trở lạnh đột ngột. Buổi sáng vẫn còn ấm nên cứ phong phanh không mang thêm áo, mưa lại cứ rã rích, lê thê; gió thì cứ ào ào xô dạt... Những trãng hoa xanh dần xuất hiện hai bên đường, nhưng chỉ có thể ngồi trong xe mà ngắm... Tiếc ơi là tiếc!!!

Anh lái xe đưa hai chị em dạo một vòng thành phố, Chappell Hill là một thành phố cổ với những ngôi nhà xưa nằm trong các trang trại rộng lớn, đẹp như trong các bộ phim Mỹ đã được xem. Đi vào các con đường làng để tìm những cánh đồng hoa dại, hoa Blue Bonnet, hoa Indian Brush,...đang mùa nở rộ.



Trời vẫn mưa, vẫn gió và vẫn rất lạnh. Chẳng lẽ chỉ "cưởi xe xem hoa", thế là chịu lạnh chui ra để ngắm hoa thật gần và chụp vội vài tấm hình kỷ niệm.






Và... vẫn ráng cười thật tươi dù đang run dưới cái lạnh 49 độ F ( khoãng 8-9 độ C)


Tìm thêm được em hoa dại khác cũng thật xinh :)



Một ngày vui dù có nhiều trở ngại, không sao, tất cả sẽ là kỷ niệm- một kỷ niệm thật ngọt ngào và đáng yêu như hoa BLUE BONNET...
Em cám ơn anh chị thật nhiều, chị Nhạn Châu yêu!!! :)


Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Vàng hoa

Không biết là cây tên gì, cũng không biết đó là hoa hay trái... Chỉ thấy ngạc nhiên, thích thú và mê mãi ngắm... Khắp các con đường ở Houston đều vàng rực , hoa mọc dài khắp cả cành, vàng rực rỡ... Đi trên đường mà cứ ấm ức, cứ muốn nhìn tận cành xem hoa hay trái, nó ra sao mà làm cả thân cây vàng rực thế kia! Đi ngang một công viên, ngỡ ngàng vì cả công viên đều vàng rực rỡ. Mười hai giờ trưa mà vẫn có người đi bộ thể dục vòng quang công viên, vậy là công viên này chắc an toàn. Nghĩ vậy nên làm gan chạy vào, đậu xe và bước ra... ngắm hoa! Đẹp thật và... cả buổi chiều bị hắt xì liên tục, có lẽ vì phấn hoa! Cũng đáng tội! :)))




Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

bâng quơ...

Em ho làm nũng đấy,
Vội gì mà anh lo
Ánh mắt nhìn tha thiết
Em muốn ghi vào thơ
Để khi xa , nếu ốm
Không thuốc nào chữa lành
Trang giấy xưa tìm lại
Ánh mắt nhìn của anh ...


Bệnh , nằm vùi mấy ngày ... Thấy chồng cơm bưng , nước rót ; lo lắng , hỏi han ... ; chợt nhớ lại bài thơ này , đã đọc được từ rất lâu rồi . Cũng cảm thấy vui vui , cũng cảm nhận mình đang hạnh phúc... 


Trưa , nằm xem bộ phim Hàn Quốc " Người tình của chồng tôi" ; một người chồng lý tưởng trong mắt mọi người , lại ngoại tình với cô bạn thân của vợ . Một gia đình tan vỡ chỉ vì " sống với nhau mười mấy năm , anh cảm thấy nhàm chán với ngay cả khuôn mặt em , với những chăm sóc thường ngày em dành cho anh ... " . Có phải đàn ông thường như thế không ??? Chợt cảm thấy hạnh phúc sao quá mong manh ...


Có phải
lo toan là của ngày
rủi may là của phút
tình yêu tích tắc từng giây
Có phải
hạnh phúc là những gì còn lại
sau mỗi ngày
mỗi phút
mỗi giây ?




Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Thả dòng thời gian



Ngày trôi , ừ, ngày cứ trôi
Ta đếm từng tờ lịch cũ
Ngày qua, ừ, ngày cứ qua
Đêm tàn đong đầy nỗi nhớ...

Tìm lại ánh nhìn bỡ ngỡ
Của thời mười sáu trăng non
Vẫn đây nhịp tim xao xuyến 
Cái thưở hai mươi dại khờ

Từng trang , từng trang lật vội
Từng dòng mực tím ngoan hiền
E ấp tình đầu bối rối
Ngọt ngào lời hẹn trăm năm ...

"Hôm nay cine một mình..."
Chiếc vé cô đơn còn đó
"Hôm nay anh ngõ lời tình ..."
Cánh hoa khô rồi vẫn đỏ

Mong manh từng trang kỷ niệm
Dấu yêu nhật ký tôi ơi ...
Vẫn còn tinh khôi mực tím
Như ngày vừa mới trôi qua ...