Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008

Hoa Cườm Thảo

Năm chị vào lớp 12 , trường bắt đầu tuyển nam sinh vào lớp 10 . Thế là không còn trường Nữ trung học như bao nhiêu năm qua nữa ... Các bà chị lớp 11 , 12 nhìn mấy ông em lớp 10 bở ngở vào trường với sự lạ lùng và thích thú . Tuy chỉ xem chúng là đàn em nhưng hình như các chị cũng đâm ra diệu đàng , làm dáng và cách ăn nói cũng nhỏ nhẹ , ý tứ hơn .
Buổi sáng , chị thường đi bộ đến trường . Chị thích nhìn mọi người trên dường đi với bao dáng vẽ , người tất bật , kẻ từ tốn , khoan thai mặc kệ dòng xe cộ ngược xuôi .
_ Chị lên xe đi , em chở chị đến trường luôn !
À , cậu nhóc chung tiểu đội Trật tự Học Đường đây mà ! Chị thích thú lên xe mà vẫn chưa hết ngạc nhiên ! Nhóc tên Khoa , khá đẹp trai dù hơi đen và cao hơn bà chị này cả cái đầu . Rồi sáng hôm sau , hôm sau nữa .... , Khoa luôn dừng xe khi thấy chị đi trên đường .
_ Chị đừng đi trước nữa , cứ đứng chờ em ở cây cườm thảo , em sẽ đón chị mà !
_ Cây cườm thảo nào ?
_ Ở đầu ngõ nhà chị đó !
_ À , cây điệp vàng !
Khoa cười :
_ Mẹ em gọi thế , em thích tên đó nên cũng gọi .
Cây hoa cườm thảo đầu ngõ nhà chị thật to , cao . Chẳng biết nó đứng đấy từ bao giờ , rụng hoa vàng khắp mặt đất như trãi thảm . Ngày bé , chị và nhỏ bạn thân cùng xóm hay gọi nó là cây công chúa , vì nghĩ đến mái tóc nàng công chúa gắn đầy hoa trong các tuồng cải lương trên ti vi . Bây giờ , chị gọi là hoa Cườm Thảo như Khoa , cái tên thật hay , thật đẹp .
Thế là từng vòng xe buổi sáng đến trường , buổi trưa về nhà , từng chiều thứ tư cùng trực trường với nhau ... , chị và Khoa thân nhau như chị em ruột . Chị quen gần hết các bạn trong lớp Khoa , làm một bà chị thật vui tính và dễ gần . Cây hoa cườm thảo vẫn xòe bóng mát cho mỗi lần chúng ta đứng đợi nhau ...
Rồi niên học cũng chấm dứt , rồi chị cũng phải ra trường , kết thúc một thời áo trắng . Không còn những ngày được Khoa đưa đón , chị thật buồn khi nghĩ chị sẽ mất Khoa . Nhưng rồi thỉnh thoãng Khoa vẫn đến nhà chị , khi đi với vài đứa bạn , lúc chỉ một mình . Chị thật vui nghe KHoa kể chuyện trường , lớp , thầy cô ...
_ Lần nào vào đây em cũng nhìn cây hoa cườm thảo , hình như nó già lắm rồi chị ạ !
Còn chị thật vô tâm mỗi ngày ra vào chẳng chút để ý như Khoa ! Có phải tại vì nó đã quá quen thuộc làm cho người ta chẳng hề bận tâm nhìn ngắm ???
_ Năm nay thi tốt nghiệp xong em sẽ đi làm , không thi Đại Học đâu !
_ Sao vậy ?
_ Em không giỏi như chị đâu , thi cũng rớt !
Nhìn Khoa cười , chị cứ nghĩ Khoa đang đùa . Rồi cứ tíu tít , bận rộn ... làm chị quên khuấy cậu em lâu quá không thấy đến nhà chơi . Và Khoa lại đến với cành hoa cườm thảo vàng tươi .
_ Người ta đang tỉa cành , chặt nhánh nó đó . Em thấy tiếc nên hái một nhánh cho chị chưng trên bàn học .
_ Con trai mà lại thích hoa , ngộ thật !
Chị đâu biết rằng đó là lần cuối chị được gặp Khoa . Mà Khoa sao cũng chẳng nói gì với chị ??? Khi chợt nhớ Khoa , chị mới biết mình quá đổi vô tâm ! Nhà Khoa ở đâu , chị vẫn chưa lần đến ! Bạn bè chung lớp Khoa giờ cũng ra trường , làm sao tìm để hỏi về em ??? Chị thật giận mình , giận lây cả Khoa ... , sao không đến chơi nhà chị như lúc trước ??? Bao nhiêu lần chị đi qua đi lại trên con đường nhà Khoa mà không biết mình sẽ dừng lại ở nhà nào để hỏi ...
Và rồi chị cũng tìm được Khoa , vẫn là Khoa với nụ cười thật tươi nhưng chỉ còn trong di ảnh . Những năm tháng ấy chiến trường Tây Nam thật khốc liệt , em đã ra đi và không có dịp trở về .
Ai người khóc cho em


Người thân xa xôi quá


Ai vuốt mặt ru em


Ngủ yên miền đất lạ





Mai về lại quê hương


Quên tháng ngày gian khổ


Người đi chưa trọn đường


Đã nằm im dưới mộ





Xin dành lại cho em


Cây đàn guitar cũ


Những nốt nhạc êm đềm


Và chút tình ấp ủ


Thứ Hai, 29 tháng 9, 2008

Bài thơ tặng bạn

Dù năm dù tháng
Anh hái cành phù dung trắng
Cho em niềm vui cầm tay
Màu hoa như màu ánh nắng
Buổi chiều chợt tím không hay
Nhìn hoa bâng khuâng anh nói
_ Mới thôi mà đã một ngày
Ruộng cấy ta mong cơn mưa
Ruộng gặt ta mong cơn nắng
Chăm lo cánh đồng tình yêu
Anh đếm từng vầng trăng sáng
Thiết tha anh nói cùng trăng
_Mới thôi , đã tròn một tháng
Mùa xuân lên đồi cỏ non
Mùa hạ nhìn trời mây khói
Thu tím chân cầu , tím núi
Đông xa ngày trắng mưa dầm
Nhìn trời ngẫn ngơ anh nói
_ Mới thôi mà đã một năm
Sẽ đến một ngày trắng tóc
Nhưng lòng anh vẫn không nguôi
Thời gian sao mà xuẫn ngốc
_ Mới thôi đã một đời người
Dù năm dù tháng em ơi
Tim anh chỉ đập một đời
Nhưng trái tim mang vĩnh cữu
Trong từng hạt máu đỏ tươi

HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008

Ba và con gái

Ba có 6 con vịt trời , chỉ chực chờ vỗ cánh bay đi . Vậy mà ba vẫn thương yêu , chìu chuộng ... , còn thằng con trai độc nhất thì chẳng mấy khi Ba quan tâm đến , Bực mình con điều gì , chỉ có Má là nghe Ba càm ràm chứ chẳng hề la mắng con . " Công chúa của Ba " , Ba vẫn thường nói thế khi cha con ngồi rúc rích , to nhỏ với nhau . Rồi lần lượt 6 cô công chúa của Ba đi lấy chồng , thằng rễ nào cũng như là kẻ cướp đến dẫn mất hòn ngọc của Ba đi . Ba cứ thở dài suốt làm Má cũng phát quạu với Ba " chắc ông muốn làm mắm tụi nó hả ? " ... Và rồi bây giờ Ba lại lăng xăng chăm lo cho bầy cháu ngoại , chỉ mong đến ngày chủ nhật tụi nhỏ về thăm ...

Và đó như là câu chuyện của muôn đời , thằng rễ ngày xưa nhăn nhó " ông già vợ khó tính " nay cũng lo canh cánh cho hòn ngọc của mình . Thằng bạn trai nào đến nhà cũng đều bị ánh mắt Sherlock Holmes dò xét . Con gái càm ràm" bạn học con mà Ba cũng hỏi !!! " . Con gái đi học về trể , Ba đi vào đi ra như ngày xưa chờ vợ sanh ở bệnh viện . Con gái xin đi chơi , Ba lo lắng nhìn đồng hồ miết như sợ đồng hồ chạy chậm ... Ba dò hỏi "lý lịch " đứa nào dám để ý đến cục vàng của mình
,đứa nàohay đưa hay đón ... Ba trở nên khó khăn với con gái hơn , làm con gái buồn và giận . Đó cũng là tình yêu đó con gái ạ ! Ba sợ con gái Ba nhẹ dạ , sợ con gái Ba yêu nhầm rồi khổ một đời . Không phải Ba Mẹ lúc nào cũng đúng nhưng mẹ chỉ biết rằng vì Ba quá yêu con đấy thôi . Với Ba thì lúc nào con gái cũng là đứa trẻ , chỉ biết làm nũng , chỉ thích được nuông chiều . Nhìn con gái ngày càng xavòng tay mình , chỉ thích gặp bạn bè , chỉ thích thoát ra khỏi nhà để hẹn hò ... làm sao Ba không trở nên khó tính !!!

Thôi thì " nước mắt chảy xuôi " , con gái rồi cũng sẽ hiểu như bây giờ Mẹ mới hiểu những lo lắng của Ông Ngoại ngày xưa . Thời gian cũng sẽ trôi qua , nhưng tình cảm gia đình thì vẫn luôn luôn đọng lại trong sâu thẳm trái tim mỗi con người , phải không Ba và Con gái ???

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Những trang sách ...

Người bạn cùng đi suốt tuổi thơ tôi là những trang sách yêu thương . Từ khi biết bập bẹ đánh vần , biết nhìn những bức tranh mimh họa thì sách đã trở thành người bạn thân không thể thiếu trong đời . Tôi say mê nghe chị đọc những câu chuyện cổ tích thần tiên và nghiến ngấu từng dòng khi tự mình đã khám phá ra cả một thế giới mới . Và từ những quyển truyện tranh về các chú Xì trum dễ thương , Lữ Hân thông minh , chàng Phi Lục láu cá .... , tôi đã bước vào thế giới của những con chữ giàu ngữ điệu và cảm xúc ... Quà cho tôi mỗi lần đến thăm nhà chỉ là những quyển sách , Ông Ngoại tôi bảo " sách là người bạn thân chung thủy nhất của con người ", và tôi thật hạnh phúc khi chọn cho mình người bạn ấy . Những câu chuyện phiêu lưu kỳ thú , những mãnh đời vươn lên trong nghiệt ngã , những tình cảm gia đình đầm ấm ... chứa đầy ăm ấp trong ký ức tuổi thơ tôi .
Sài Gòn giải phóng , cùng với những đổi thay của đất nước , những chính sách khắc nghiệt thưở ban đầu ..., gia đình tôi phải bỏ đi tất cả những trang sách ấy . Má xé rời từng trang và bảo " để nhóm lò cho khỏi phí !" . Mấy chị em chỉ khóc và tranh nhau ngồi chụm củi , chỉ để đọc lại
chúng lần cuối trước khi " hóa kiếp " . Nhưng rồi tôi lại có những người bạn mới , tôi làm quen với không khí im lặng của thư viện gần trường để mặc sức chìm đắm vào cái thế giới bí ẩn đó.Tôi háo hức với dòng văn học mới , với những kệsách cao ngất chứa đựng bao nhiêu điều hấp dẫn ... Những đồng tiền lại được chắt chiu để mua sách , từng quyển , từng quyển ... , một tủ sách mới lại được tôi gầy dựng lại . Những quyển sách trong thời kỳ khó khăn chỉ với giấy tái chế đen xì xì , mưc in khi đậm khi nhạt , vài trang còn vương lại cả cọng rác nhưng sao đáng yêu đến thế . Tôi đã nâng niu ghi lại vài dòng kỷ niệm , chỉ để sau này đọc lại vẫn còn nhớ nó đã được mang về nhà khi nào .
Lấy chồng , ra riêng ... , tôi không thể mang chúng đi cùng . Ngôi nhà nhỏ không đủ chổ cho chúng , Và rồi những lo toan của 1 bà mẹ trẻ làm tôi cũng không còn nhiều thời gian cho những trang sách của tôi . Lâu lâu ghé lại nhà Má , cầm chúng lên mân mê để nhớ về nàng Ambro bạc mệnh , hay Donha Bacbara thủ đoạn nhưng rất đàn bà ... Bây giờ thì ngôi nhà nhỏ của tôi cũng có một tủ sách của hai con , đa phần là truyện tranh . Không hiểu sao tụi nhỏ lại lười đọc đến thế , chỉ say mê lướt web , chơi game . Tôi biết những quyển sách cũ đen thui không hấp dẫn chúng lắm khi sách bây giờ trắng tinh và thơm phưng phức mùi mực mới . Nhưng tôi vẫn kiên nhẫn thuyết phục chúng bước vào thế giới sách của tôi , sau những áp lực học hành ở trường . Tôi đã thật vui khi con trai đọc xong bộ "Bá tước Monsteur Cristo " , con gái bị cuốn hút theo " Thành trì " hay " Túp lều của chú TOm " ...
Người bạn thân từ những năm tháng cũ vẫn tiếp tục đồng hành với tôi , cùng tôi khơi gợi lòng yêu sách cho các con tôi , giúp chúng làm đẹp tâm hồn mình hơn trong bao bộn bề của xả hội đã "hiện đại hóa" quá nhiều này . Liệu rồi trái tim con người có khô cứng , có lạnh lùng trước bao nỗi đau khi các trò chơi bạo lực , các truyện tranh sexy vẫn đang là sự thu hút của giới trẻ ??? Tôi chỉ đang cố gắng giúp các con tôi hoàn thiện mình và lòng yêu sách đâu phải là quá khó khăn , phải không bạn thân yêu !!!