Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008

RỐI !!!

Con trai tự dưng tuyên bố : " Con sẽ đi dạy kèm ! " . Shock !!! " Ai thuê con ? Con mới học lớp 10 ! ". " Dạy Anh văn cho em của bạn con , học lớp 3 . " Wow ! Lạ nha ! Thế là cu cậu bị ngồi vào bàn phỏng vấn , Ba hỏi , Mẹ hỏi , chị Hai hỏi ... , bao nhiêu là câu hỏi ... " Sao kỳ vậy , con làm được mà sao không ai ủng hộ con cả vậy ??? " . Biết nói sao bây giờ nhỉ , mình luôn khuyên con phải tự lập , tự tin nhưng sao chuyện này ... khó nghĩ quá !!!!
Thế là chủ nhật con trai đi dạy , trông ngóng cu cậu về chỉ để hỏi tiếp tục , nào là học trò thế nào ? có quậy không ? Ba Mẹ nó nói sao ? .... Vẫn chẳng thể yên tâm , vẫn căn dặn con trai đủ điều ... Nhưng xem ra cu cậu vẫn tỉnh như không , hình như anh chàng chưa biết sợ gì cả ! Cũng phải đến lúc con trai lớn lên rồi , đến lúc con trai phải biết chịu trách nhiệm cho việc mình làm rồi , biết vậy ... nhưng vẫn lo thật !!! Rối !!!

Cầm tay

Cầm tay không dễ đâu em


Dễ là ở lúc làm quen lần đầu

Bây giờ mình nắm tay nhau

Mở ra đến tận mai sau con đường

Phải đâu tay nắm bình thường

Khi nào hờn dỗi thì buông dễ dàng

Khó là ta dắt nhau sang

Phía bên kia mới gian nan đời mình

Tôi cầm những ngón lặng im

Ngón dài , ngón ngắn , ngón xinh , ngón hiền

Ngón nào em giữ làm duyên

Ngón nào em giữ lụy phiền vì tôi ?

Tay ta xen kẻ nhau rồi

Một khi gắn bó khó rời được ra

Ngón nào cũng thịt cũng da

Có nghe máu chảy thấm qua lòng mình

Mắt cười miệng nói chưa tin

Bàn tay phải có mà tìm tới nhau

Tôi cùng em nắm bền lâu

Con đường mở đến mai sau còn dài ...

Đoàn Vị Thượng









Thứ Năm, 27 tháng 11, 2008

Kỷ niệm

Ngày ấy , vô tình quen Đoàn ( Đoàn Vị Thượng ) trên chuyến xe đi Đà Lạt , thế là từ tâm trạng buồn chán , định tìm về Đà lạt để lang thang , để ngẫm nghĩ ... , mình đã có hai ngày thật thú vị ở đấy , với những nhà thơ mình từng ngưỡng mộ , với tất cả những háo hức , hồi hộp của một con bé yêu thơ .
Đêm Đà Lạt thật lạnh , chỉ có bình trà nóng , vài quả chuối và vài ổ bánh mì , vậy mà các anh đã cho mình một đêm thơ nhạc thật hay . Lần đầu tiên mình nghe bài "Một cõi đi về " trong tiếng guitar trầm ấm của Đoàn thật phiêu linh , da diết ... Và Anh - nhà thơ Cao Vũ Huy Miên - người vừa ra đi , người đã nhắc lại cho mình kỷ niệm đã rất xa này khi đọc được tin về Anh trên báo - đã đọc một bài thơ Anh vừa sáng tác . Chỉ là chút duyên gặp mặt trên đường đời , có lẽ Anh cũng chẳng còn chút ấn tượng nào về mình sau lần đó . Nhưng với mình , kỷ niệm luôn ghi sâu dù vui hay buồn , và kỷ niệm về Đà Lạt vẫn luôn là một kỷ niệm đẹp của một thời con gái ...
Viết lại bài thơ Cao Vũ Huy Miên đã đọc ngày ấy , như một nén hương mình đang tưởng nhớ về người đã ra đi ...

KỶ NIỆM
Anh xa em thật rồi
Bỏ lại sau lưng chuỗi ngày dài mùa hạ
Bỏ lại phía sau cả những chùm hoa nở
Trên con đường mình vẫn thường qua
Những điều mình đã nói với nhau
Có thể chẳng đâu vào đâu
Và mới chỉ nằm trong dự tính
Anh vẫn thế , muốn mở đầu câu chuyện
... vì yêu em và quá đỗi yêu em
Anh không nghĩ vì sao
Ta lại có buổi chiều nầy
Mình gặp lại và bỗng dưng em khóc
Giọt nước mắt - anh làm sao ngăn được
Em bây giờ như xa một tầm tay
Em đi về giờ đã có người đưa
Anh ngơ ngác để làm rơi cả nón
Tháng mười hai trời còn mưa xuân
Anh lang thang rồi đứng ở cuối đường

Chẳng có điều gì để trách cứ em
Đốt làm chi những tờ thư cũ
Để anh nghe êm ái đến dường nào...
Để mai nầy anh sẽ yêu ai
Tình yêu ấy , nghìn lần không đơn giản
Anh sẽ bớt cả trăm phần lãng mạn
Và dành riêng cả trái tim mình

Trao về người con gái yêu anh ...

( Mong anh nơi ấy bình yên ... )


Thứ Ba, 25 tháng 11, 2008

nhớ ...

Mưa lại bay trên từng con dốc nhỏ
Những bước chân vô định cứ nối dài
Em cô đơn giữa phố phường náo nhiệt
Tìm lại riêng mình chút bóng dáng xưa ...