Thứ Bảy, ngày 05 tháng 9 năm 2015

The Happy End

Con gái ngồi soạn tủ sách cũ của Mẹ ; lựa lựa chọn chọn , lấy ra cất vào hết quyển này lại quyển khác. Chập sau nghe tiếng con hỏi :

_ Mẹ ơi , quyển này hay không ?

Mẹ nhìn quyển sách không dày lắm , giấy đã ố vàng chữ đen nhem nhuốc ( đa số sách của Mẹ đều thế mà , có được giấy trắng tinh , láng bóng như bây giờ đâu!). "Mùa tôm", một tiểu thuyết Ấn Độ .

_ Dĩ nhiên là hay rồi !
_ Viết về chủ đề gì ?
_ Tình yêu .

Chọn cho mình một góc nhà thoải mái , con gái say sưa với câu chuyện tình yêu của anh chàng Parikutti và cô bé Karuthamma ở một ngôi làng bên bờ biển .

Chiều , con gái im lặng cất truyện vào tủ, không láu táu bình phẩm như mọi khi.
_ Con không thấy hay à ?
_ Hay , nhưng buồn quá ! Con mà biết buồn thế con không xem đâu! - Con gái phụng phịu.
Lặng im một chút nhỏ lại nói :
_ Con chỉ thích những câu chuyện có happy end thôi !

The Happy End , nói theo mình là những câu chuyện "có hậu"; ai mà không thích những kết cục vui và hạnh phúc hả con ? Nhưng cuộc đời có trăm nghìn chuyện vui buồn , mình đâu thể nào biết được rồi mình sẽ có được một cái kết "có hậu" hay không ? Con gái chưa va chạm nhiều , chỉ giận hờn bạn thôi mà đã về nhà tấm tức khóc ; thế thì làm sao con cứng cỏi hơn trước những khó khăn con sẽ gặp phải trong cuộc sống ? Mẹ nhiều lần suýt soa cảm phục trước những bạn trẻ giỏi giang , vượt qua nghịch cảnh để vươn lên làm chủ số phận, cứ ước ao "phải chi con mình cũng giỏi như thế , năng động như thế !".
Con gái đã lớn , Mẹ biết bây giờ con không cần những chăm bẵm , ôm ấp như những ngày thơ. Mẹ chỉ muốn con hòa mình vào cuộc sống này với cái nhìn tỉnh táo hơn , có những lựa chọn đúng đắn hơn cho riêng mình . Có happy end hay không cũng một phần do tự bản thân mình quyết định . Con hạnh phúc vì con vẫn còn có gia đình bên cạnh , yêu thương và cổ vũ cho con .

Đừng mong chờ những câu chuyện luôn là happy end , phải biết chấp nhận cả những kết thúc buồn và đau khổ. Những giọt nước mắt sẽ giúp con hiểu hơn về đau thương , mất mát... và giúp trái tim con biết rung động , biết thông cảm , sẻ chia ...

Còn bây giờ , hãy cứ rơi nước mắt cho một chuyện tình bi thương trong tiểu thuyết ; những câu chữ nhẹ nhàng , sâu lắng ; những đam mê thật trần tục nhưng cũng thật "đời" ...

Một buổi chiều nhẹ nhàng , lẩn thẩn cùng con gái ...

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 5 năm 2015

Xóm nhỏ


Cái xóm nhỏ như em, rất nhỏ
Có giọng rao mỗi sáng, thân quen
Có tiếng cười khúc khích, vang giòn.
Có tiếng võng đong đưa, tiếng à ơi khắc khoãi...

Cái xóm nhỏ, nhỏ thôi, như em đó
Có liêu xiêu quán cóc thơm lừng
Có giọt đắng cafe, có ngọt ngào nỗi nhớ
Có giọng nói em khe khẽ như ru...

Cái xóm nhỏ, nhỏ như em ngày ấy
Có cội phượng già vẫn rực đỏ đầu hè
Có ngôi nhà với giàn hoa giấy tím
Và có em, hong tóc bên thềm...

Cái xóm nhỏ, ừ, chỉ nhỏ thôi em nhỉ?
Mà giấc mơ anh vẫn quay quắt mỗi đêm
Mà nỗi nhớ vẫn đong đầy ký ức
Mà dấu chân anh vẫn hằn lối đi quen...

Cái xóm nhỏ, nhỏ thôi, như em đó
Nhưng tình anh sẽ chẳng nhỏ đâu em...

Thứ Tư, ngày 31 tháng 12 năm 2014

Cám ơn YOU

Bước chân đến Mỹ khi đã vào tuổi 50 thật sự không dễ dàng. Tôi đã nhiều lần hoảng hốt, lo lắng khi nghĩ đến việc "mình sẽ làm gì trong những ngày sắp tới?". Với vốn tiếng Anh chỉ có thể đọc, viết một ít chứ nghe, nói thì vẫn ù ù, cạc cạc; mọi việc chung quanh cứ như lạ lẫm, mơ hồ...
Do dự, đắn đo mãi rồi cũng phải tìm cho mình một nghề nghiệp để kiếm tiền sống và lo cho hai đứa con phải đến trường. Đã nói đi Mỹ là vì tương lai của con thì dù sao cũng phải cho chúng được tốt nghiệp Đại Học, có một nghề nghiệp ổn định cho cuộc đời. Mọi hy vọng của tôi chỉ có thế thôi, vậy thì phải cố lên! Cả nhà cùng cố gắng nào!
Từ việc đẩy Dimsum ở nhà hàng, đứng bán hàng ở một Thrift Store rồi nhận chăm sóc người già; tôi vẫn cố gắng đến BPSOS - nơi có nhiều chương trình giúp đỡ người Việt - để học Anh Văn mỗi tuần hai buổi tối. Cám ơn thật nhiều những Thầy Cô ở đó, dù là người Việt Nam hay người nước ngoài, họ cũng đã đến BPSOS với tinh thần thiện nguyện, phục vụ cộng đồng và thật ấm áp tình người từ những người rất trẻ đó. Cám ơn cô Jannette, cám ơn Jason - những Thầy Cô nhiệt tình của tôi.
Một bước ngoặc của cuộc đời tôi cũng đã mở ra từ đây. Chinh - một thiện nguyện viên đến BPSOS cho một chương trình giúp đở phụ nữ- đã khuyến khích tôi tham gia khoá học đào tạo Community Health Worker. Thật sự tôi đã rất lo lắng và do dự; không có nhiều cơ hội giao tiếp tiếng Anh nên tôi vẫn rất nhút nhát khi nói chuyện vì vậy tôi không đủ tự tin để ghi danh học nên cứ nấn ná, chần chừ... Ngoài sự động viên của gia đình, Chinh và các bạn trẻ ở BPSOS cũng khuyên tôi nên thử một bắt đầu mới. Bản thân tôi cũng muốn cho mình một cơ hội để thử sức nên sau cùng  tôi đã quyết định tham gia khoá học. Cám ơn nhé, Chinh, Vân và những lời khuyên thật chân tình, cởi mở…
Thế là tôi hồi hộp quay trở lại cái cảm giác là học sinh ở cái tuổi mà nhiều người đã có cháu ẳm bồng. Cũng háo hức đến lớp, cũng lo lắng khi đến kỳ thi; ngại ngùng trò chuyện cùng Thầy Cô và bạn cùng lớp vì luôn lo sợ mình phát âm không chuẩn. Sự thân thiện nhiệt tình của họ đã dần giúp tôi tự tin hơn, hoà đồng cùng các bạn hơn và thấy mình đặc biệt hơn khi chỉ duy nhất mình là người Châu Á trong lớp học. Cám ơn thật nhiều Cô Rosalia, Thầy Gary và các bạn cùng lớp với những giờ học vui vẻ và sinh động.
Rồi cũng đến ngày tôi được đi thực tập ở một clinic. Lại có được những hướng dẫn và những lời động viên ấm áp. Không ai cười khi tôi ấp úng mà chẳng nói hết trọn câu, không ai thấy bực mình vì đôi khi phải lập lại vài lần để tôi có thể hiểu rõ vấn đề... "Step by step", anh chàng manager trẻ tuổi vẫn luôn khuyến khích tôi như thế và cô bạn da đen trực tiếp training thì vô cùng dễ thương khi chỉ dẫn tôi thật tận tình. Thank you so much, Lawanda, Amar and my friends in Center for Healthy Aging Clinic.
Một công việc tốt và có thể giúp đở được cộng đồng người Việt như công việc của tôi hiện nay thật sự tôi không dám mơ tới khi tôi và gia đình vừa đặt chân đến Mỹ hơn ba năm trước đây. Chúng tôi đang chuẩn bị tất cả mọi thứ cho một clinic mới, thuộc hệ thống UT Physicians, sắp sửa khai trương ngay Southwest -  khu vực rất đông người Việt Nam sinh sống. Những chương trình chăm sóc sức khoẻ sẽ được mở rộng cho tất cả mọi người, đặc biệt cả những gia đình có thu nhập thấp.  Dù Chinh vẫn nói "đó là do Cô đã cố gắng" nhưng tự trong thâm tâm tôi vẫn biết là mình đã may mắn gặp được những người tốt đồng hành.

 Cám ơn ông xã và các con đã động viên Mẹ quay trở lại trường, thoả mãn một ước mơ nhỏ nhoi nhưng Mẹ vẫn luôn ấp ủ. Cám ơn Chinh thật nhiều khi mở cho Cô một con đường mới và nay lại là một đồng nghiệp cùng Cô làm những việc có ích cho cộng đồng người Việt chúng ta. Và vô cùng cám ơn BPSOS cho những ngày đầu chập chững, đã giúp tôi thật nhiều trong việc hoà nhập cuộc sống mới nơi xứ lạ quê người.


Những dòng chữ cuối cùng của năm 2014, một năm bình an và hạnh phúc. Bên ngoài pháo đang đì đùng rộn rã, đón chào năm mới. Hy vọng những âu lo, phiền muộn sẽ qua theo năm cũ và những điều tốt đẹp hơn sẽ đến cùng năm mới. 
HAPPY NEW YEAR 2015

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 10 năm 2014

Thương lắm ... rau càng cua



Má bảo sang nhà lấy rau về ăn, " mùa này rau mọc khắp vườn; không như mùa lạnh, nhìn mảnh vườn chơ vơ đến tội!" , Má nói.
Mảnh vườn sau của Má đầy những bí, bầu, rồi mướp hương, mướp đắng... Những bụi rau quế thơm thơm, những tàu bạc hà mập ú; đậu bắp no tròn, ớt hiểm cay xé lưỡi... Những ngày lười ra chợ, chỉ đi một vòng là có nồi canh chua, dĩa rau xào, rau luộc cho một bữa cơm.Nhìn Má mặt đỏ gay dưới cái nắng Houston để tưới cây, nhổ cỏ... mới thấy thương, thấy quý quả bầu, trái mướp Má cho...

Hôm nay Má cho một rỗ rau càng cua- loại rau dân dã chỉ mọc sau hè nhà, chen chúc trên từng kẻ gạch, hốc cây... Đi hết một vòng vườn mới hái được một rỗ chỉ đủ cho một thố càng cua bóp giấm, ngon miệng, bắt mắt với vị chua chua, giòn giòn, béo béo của món rau. Màu xanh non nõn nà như ngọc của rau chỉ nhìn thôi cũng thích, bỗng thương lắm sức sống của rau khi chẳng ai trồng mà cũng tự tìm chỗ để nương thân. Cũng là rau mọc sau hè như rau đắng, nhưng chẳng được biết đến nhiều vì có lẽ ai cũng có lần nghe câu hát "còn thương rau đắng..." ngày nào; rau càng cua vẫn âm thầm nở hoa, rụng hạt rồi theo mưa, theo gió làm mảnh vườn xanh um từ những kẻ đá, khe tường... Nhìn rau là nhớ ngay đến cái vị the the, mát mát, thanh thanh; nhớ ngay đến cái hồn quê của loại rau chỉ mọc sau hè. Nhớ lần đầu thấy rau trên đất Mỹ, bỗng mừng như gặp lại người bạn thân ngỡ đã lạc mất nhau rồi... Chỉ một nhúm rau thôi, sao lại chạnh lòng đến thế!!!
Bữa cơm chiều nay sẽ ngon miệng lắm đây!