Hiển thị các bài đăng có nhãn lanman. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lanman. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Hoa dại.




Houston nắng cháy da, nắng đổ lửa... Vậy mà hoa vẫn nở khắp nơi, những bãi cỏ hoa dại nhìn no cả mắt, những khoảnh đất nhỏ cũng chen chúc hoa. Và bãi cỏ sân sau nhà cũng mệt vì hoa dại, nhổ thì thương mà để thì chịu không xiết vì nó lấn cả cây trồng. Lang thang chút với những nhánh hoa dại mà làm mình ngơ ngẩn...










Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

Đi khám tổng quát.

Hôm qua vừa đi khám lần cuối về, nhớ cái entry của chị M kể chuyện chị đi khám tổng quát nên cũng muốn kể chuyện đi khám tổng quát ở đây cho các Bạn nghe chơi.

Ở đây mọi người sợ nhất là bệnh, dính đến bệnh là chỉ thấy mệt thêm khi thấy những con số phải đóng. Nhưng cũng đở là những người thu nhập thấp thì sẽ xin được Thẻ Vàng, một dạng như Bảo Hiểm Y Tế vậy,nhưng được cho chứ không phải mua và chỉ được khám ở bệnh viện công chứ không được chọn Bác Sĩ như Medicare hay Medicaid. Thế là mình cũng xin được một cái Thẻ Vàng để đó vì mỗi lần hẹn khám rất lâu, có bệnh chắc cũng hết rồi vẫn chưa đến ngày hẹn khám. Tháng 3 rồi, ông anh rễ có ngày hẹn nên đi khám; may sao ông BS phát hiện tim có vấn đề nên chuyển ngay lên BV trên Downtown cấp cứu. Ông anh được thông tim ngay lập tức và nằm nghỉ hai giờ là được về. Tuần sau bill gửi về mà chóng cả mặt ( gần 30.000 USD luôn), may sao ảnh khám Thẻ Vàng nên chỉ đóng có... $10!

Thế là mình cũng a lô xin cái hẹn để khám tổng quát, phải chờ 5 tuần mới đến ngày hẹn vì lần đầu cũng còn nhát nhát nên chọn BS người Việt cho dễ nói chuyện. Vào sớm nửa tiếng để làm hồ sơ, họ quản lý bệnh nhân bằng dấu chỉ tay nên chỉ cần trình ID và in lòng bàn tay mình vào máy thôi. Đóng $10 cho mỗi lần đến khám và ngồi chờ gọi tên. Cô y tá gặp trước để hỏi về tiền sử bệnh, thuốc dị ứng,.. và chờ tiếp.Cô BS còn trẻ, nói tiếng Việt vẫn chưa rõ lắm nhưng thật dễ thương và nhẹ nhàng. Cô khám thật nhanh và luôn miệng hỏi thật nhiều, xong cô đi ra và bảo... chờ. Một cô y tá khác bước vào, đưa một xấp giấy hẹn và hướng dẫn cách lấy mẫu để xét nghiệm phân và nước tiểu. Với tiếng Anh của mình thì cô hướng dẫn cả bằng miệng lẫn động tác thì mới xong :)

Thế là ngày đi xét nghiệm máu, ngày đi khám phụ khoa, ngày đi chụp nhũ ảnh,...Những lần khám này thì không còn BS người Việt nữa rồi, nhưng cũng may là tiếng Anh của mình hình như khá hơn nhiều thì phải :). Mỗi lần đến khám là mất cả buổi vì ... chờ, nhưng cả BS và y tá đều thật dễ thương và nhẹ nhàng. Họ cố gắng nói thật rõ và chậm cho mình kịp hiểu và trước khi muốn làm gì họ đều phải nói trước và luôn miệng sorry nếu mình thấy đau (khi lấy máu và chụp nhũ ảnh). Hai tuần sau, mình nhận được thư thông báo kết quả xét nghiệm và cả bill khi xét nghiệm máu, $281 và mình chỉ trả $10. Bỏ công 1 ngày đứng xếp hàng xin cái đơn làm Thẻ Vàng!!!

Bà chị cũng đi khám nhận xét " xin hẹn lâu quá chừng tưởng BV đông lắm, ai dè trống trơn! BS ở đây ngộ thiệt, khám xong một người ngồi nghỉ cả 15 phút hèn chi hổng chờ lâu sao được!". Dù gì thì cũng là bệnh viện công mà, mình muốn đở tốn tiền thì phải tốn thời gian chờ thôi chứ biết sao. (Mình cũng mất thêm một buổi để chờ lấy thuốc nữa đó, khiếp thật!). 

Cái thư thông báo kết quả tốt, những cuộc hẹn sau sẽ không cần thiết. Thế thì yên tâm đến năm sau sẽ xin kiểm tra lại. Tuần sau lại phải đến xếp hàng để xin cái đơn làm lại Thẻ Vàng sắp hết hạn. Có nó trong nhà đề phòng những trường hợp cấp cứu cũng đở tốn tiền lắm mà! :)

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

Ui! Sài Gòn của tui!!!! :(

 Ngày nghỉ, thảnh thơi xem báo và tìm được một bài hay. Hay nhưng sao mà đau lòng quá!!!

Saigon bây giờ
                                                                              
BS Đỗ Hồng Ngọc
 
 
Saigon bây giờ không thấy có người đẹp nữa! Xưa ra đường cứ thấy người ta vừa chạy xe vừa… ngoái đầu lại nhìn. Bây giờ ra đường người con gái nào cũng trùm kín mặt, mang vớ dài tay, găng tay kín mít, áo khoác sùm sụp, đầu đội mũ bảo hiểm, chỉ chừa hai con mắt lom lom qua kính bảo hộ… ! Ở trên cao nhìn xuống người người dày đặc, từng luồng từng luồng cuồn cuộn trôi đi, lâu lâu cụng mũ bảo hiểm một cái rồi mạnh ai nấy đi, cứ như đàn kiến. Đi bộ trên đường nhiều khi gặp người chào hỏi thân thiện mà chẳng biết ai là ai, đến lúc như chợt nhớ ra họ mới gỡ khẩu trang cười lỏn lẻn. May thay, con gái Saigon bây giờ tuy che mặt mà lại hở đùi! Họ mặc quần short thật ngắn ra đường bất kể sáng trưa chiều tối. Nhờ đó mà cũng có thể nhìn ra người đẹp! Có điều  hơi nguy hiểm cho giao thông công cộng vì đường sá không thông thoáng như xưa. Áo dài thì khó mà tìm thấy nữa rồi- trừ trên sân khấu và sàn diễn thời trang. Con gái vì thế mà không còn yểu điệu, dịu dàng, tha thướt nữa. Ngay cả những ngày lễ tết, ở đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ vậy mà cũng khó tìm thấy một tà áo dài. Mọi người trở nên hấp tấp, vụt chạc, căng thằng hơn bao giờ hết. Cái lý do vì sao mất áo dài rồi phải trùm kín mít cả người như vậy thì ai cũng biết. Bụi khói mù trời. Không khí hừng hực. Môi trường đô thị ngày càng xấu đi. Cây xanh tàn rụi. Cao ốc vùn vụt bốc lên! 
Saigon bây giờ béo phì ngày càng tăng! Một sự phồn vinh thực chớ không phải giả tạo. Béo phì nhanh nhất ở phụ nữ và trẻ con. Các chuyên gia dinh dưỡng la ơi ới, báo động hoài mà chẳng ai thèm nghe. Nghe chi cho mệt. Các cửa hàng fastfood cứ mọc ra như nấm. Ai cũng biết fastfood tới đâu, béo phì, tim mạch, tiểu đường, huyết áp… theo tới đó. Mà bệnh tật càng tăng thì… càng tốt chớ sao. Thuốc men, thực phẩm chức năng, quảng cáo…ồn ào thì kinh tế càng phát triển. Thức ăn thức uống toàn hương liệu, hoá chất, bột nêm các thứ làm cho chuyện bếp núc trở nên đơn giản. Cứ xem TV thì biết. Người nào người nấy già trẻ lớn bé mặt mũi bóng lưỡng, hí hửng chụp giựt nước uống thức ăn, nhảy nhót mừng vui tưng bừng mọi nơi mọi lúc!  
Saigon bây giờ cận thị quá trời! Trẻ con nứt mắt đã cận thị. Mẫu giáo tiểu học cận thị tùm lum. Tiệm kiếng mở ra tràn ngập, góc nào cũng có. “Chỗ nào rẻ hơn trả lại tiền!”. Ấy cũng nhờ vi tính, game online, TV… các thứ ngày càng hấp dẫn. Thế giới nhỏ trong lòng bàn tay. Trẻ con  sướng như tiên. Đồ chơi trên trời dưới biển khắp hang cùng ngõ hẹp. Lâu lâu kêu có hóa chất độc hại. Khi biết thì mọi thứ đã muộn rồi. Kể cả thuốc “cam” nổi tiếng một thời nay gây ngộ độc chì không thuốc chữa. Lạ là người ta vẫn cứ tin và vẫn cứ nhắm mắt uống càng! Các loại sữa “thông minh” dành cho trẻ con ngày càng nhiều, khiến các bà mẹ không muốn cho con bú sữa mình nữa. Rõ ràng các thế hệ trước đây không được uống sữa thông minh nên có vẻ kém… thông minh! 
Saigon bây giờ loãng xương hơi nhiều. Đi ngoài đường thấy người ta lố nhố, tụ tập, tưởng gì, hóa ra đang túm tụm đo xương! Có người tử tế, vì sức khỏe cộng đồng, đem máy đo mật độ xương ra ngoài đường đo cho ông đi qua bà đi lại. Ai cũng loãng xương kẻ ít người nhiều! Sau đó ai cũng mua một vài hộp sữa, một vài loại thuốc chống loãng xương là xong.  
Saigon bây giờ đua nhau sửa sắc đẹp. Ai cũng sửa được, không cần phải học. Ai cũng nên sửa, từ cô hoa hậu đến ca sĩ, người mẫu, cô hàng xén, anh doanh nhân. Bơm vú bơm mông, cắt mắt, xẻ mũi, chẽ cằm rào rào. Ai cũng thành người mẫu ca sĩ Hàn quốc. Nhan sắc rộ lên khiến các nhà thơ… bí không còn làm thơ được nữa!  
Saigon bây giờ trẻ con bỗng dậy thì sớm. Không dậy thì sớm cũng uổng!  Mọi thứ kích thích cứ rần rật chung quanh. Phim ảnh, internet, sách báo… các thứ. Thức ăn thức uống béo bổ các thứ. Khí hậu nóng lên. Tỷ lệ phá thai vị thành niên tăng một cách đáng ngại. Tình trạng vô sinh cũng nhiều. Ly dị cũng mau. Người ta đua nhau mổ đẻ cho đúng giờ hoàng đạo. Trẻ sanh non, suy hô hấp, thiếu dưỡng khí não, lớn lên tâm thần cũng bộn!
Tóm lại, sức khỏe cộng đồng ở Saigon bây giờ có nhiều điều đáng suy gẫm
 
29-4-12

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Thật tuyệt!!!
















Even if you think you could build this, try it without using your hands!

Bởi vì ông Trời đã ban cho con người bộ não quá thông minh, nên phải lấy đi những khả năng căn bản khác mà ngay cả một con kiến cũng biết làm, đừng nói chi đến chim muông. 

Con người vẫn thường tự hào mình mạnh mẽ, thật ra là yếu đuối vô cùng, đúng không ?

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012

Hoa sầu riêng.




Nhỏ bạn gửi hình và hỏi " có thấy hoa sầu riêng chưa?". Thiệt tình là nhỏ lớn chỉ biết ăn sầu riêng, cũng có đi dạo vườn sầu riêng mấy bận nhưng hình như vẫn không để ý hoa nó ra sao. Không ngờ hoa sầu riêng đẹp thế! Mùa sầu riêng hoa trổ bông, nở rộ ban đêm nên sáng ra cánh hoa và nhị hoa rụng trắng khắp vườn. Tưởng hai thứ này không có ích lợi, quét gom đổ vào gốc cây, nhưng thật ra nhị hoa sầu riêng xào lên ăn rất ngon, có thể nói ngon hơn giá xào nhiều. Có ai biết húp mật HOA SẦU RIÊNG, khi hoa rụng xuống gốc cây?

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Hoa Bồ Công Anh.




Hoa tên thật đẹp nhưng thật ra là cỏ dại, sức sống rất mạnh và phát tán rất nhanh. Bãi cỏ nhà đã nhổ sạch rồi nên sang nhà hàng xóm chụp hoa cho các Bạn xem nè. Hoa vàng nổi bật trên thảm cỏ xanh đẹp ghê hén, chừng tháng sau sẽ là những bông hoa trắng như bông. Lúc ấy, những bông gòn trắng sẽ bay theo gió và mọc tràn lan khắp nơi.

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

Năm hết Tết đến...

Má gọi phone nhắc:" Đi làm về nhớ ghé mua bó bông cúng rằm, ngày mai là rằm tháng chạp rồi đó!".
Tháng Chạp rồi à? Nhớ  đọc bài thơ Tháng Chạp út ít của chị Gió mới đây thôi mà..., vậy một năm rồi sao? Rằm Tháng Chạp rồi, vậy chỉ còn nửa tháng nữa là Tết đến... Bất giác thở dài, chẳng hiểu tại sao??

Năm hết Tết đến... Sài Gòn bây giờ chắc tất bật với những mua sắm ngày Tết. Năm nào cũng nói "năm nay không ăn Tết", nhưng rồi cũng quày quả đi chợ để xem thiên hạ tấp nập mua sắm. Nhớ cái chợ Cổng với mùi kiệu, mùi hành gay gay, nồng nồng... Lúc này là lúc mỏi lưng với đám kiệu, lũ hành đây; "ngồi làm thật lâu mà ăn thì sao mau hết" - chị Hai hay nói vậy mỗi lần ngồi cắt kiệu. Nhưng rồi lại cứ mua thêm "làm dư dư để dành ra giêng có mà ăn, ổng hay rũ bạn về nhậu mà!". Rồi nào là thịt heo ngâm nước mắm, nào lỗ tai heo ngâm giấm..., sao mà rộn ràng chỉ để cho... ba ngày Tết.

Mình thật thích khoãng thời gian trước Tết này, cứ tất bật hết chợ rồi siêu thị. Nhìn mọi người mua sắm nhộn nhịp mà vui vui vì ... ai cũng được ăn Tết. Nhớ chị Bội năm nào cũng nổi lửa nấu bánh, chỉ để biếu thông gia, bạn bè mà nấu đến cả trăm cái. Chị than mệt muốn nghỉ nhưng anh thì cứ muốn giữ vì "vậy mới là Tết!". Nhìn anh tất bật chọn lá, lau lá và chỉ huy đám con cháu cùng tham gia nấu bánh; chị lại quên mệt mà tiếp tục làm. Năm nay chị có còn nấu bánh không? Vẫn nổi lửa vào 25 Tết hả chị? Bánh chưng của chị thật ngon và thật lâu hư, ăn với dưa món của chị Ba làm thì tuyệt cú mèo luôn! Nhớ thật!

Nhớ những chợ hoa muôn màu muôn sắc... Năm nào cũng đi ngắm hoa để chọn một nhành mai... Năm ngoái mua được một cành mai chiếu thủy với dáng ngã thật hay, tối đến hoa thơm lừng cả nhà thích ơi là thích. Hoa mai năm nay có trúng mùa, có nở đúng dịp tết không nhỉ? Chậu mai vàng của nhà năm nay có nở thật đẹp như mọi năm không?

Năm hết Tết đến...Sao rộn ràng mà lại bâng khuâng...

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Homework!

Jannette - cô giáo đang dạy ESL cho bài tập về nhà. Sau mấy lần cho viết tự do, lần này Jannette ra chung một đề tài cho cả lớp. Cha Mẹ ơi, ngồi nhìn cái đề cả tuần rồi mà có viết được chữ nào đâu!! Sáng nay lại làm học trò ngoan, mang ra nhìn hồi nữa rồi lại quay ra dạo Mult.

"The United State", biết gì về nó mà viết bây giờ? Mới chân ướt chân ráo đến chưa tròn một năm, cảm nhận dĩ nhiên là có; nhưng chỉ là cảm nhận của riêng mình. Viết bằng tiếng Việt sợ còn chưa biết cách diễn đạt sao cho suông bao nhiêu là suy nghĩ rối rắm nữa kia, huống hồ... Viết gì đây ta? Viết về nổi lo sợ những ngày đầu mới đến, khi thấy có những người ôm bảng "homeless" tại các ngã tư? Khi về nhà cứ mất ngủ mà lo, "người ta ở đây mà còn khổ như thế, mình làm sao sống tốt được đây?". Viết về sự thích thú khi đưa con trai đến trường học, ui chao, trường sao mà to thế, đi vào xong  đã lạc cả lối ra? Hay viết về món nợ đầu tiên, rồi món nợ thứ hai, thứ ba...; để bây giờ mỗi tháng đều phải trả bill nợ đúng ngày chẳng dám trễ; chuyện mất nhà, mất xe vì trả nợ trễ xảy ra như cơm bữa ở đây!

Haizzzzzzz! Viết gì mà chẳng vui gì hết, hổng thèm! Viết chuyện shopping đi, bao nhiêu là mall là chợ ở đây. Ngày nghỉ chị em rũ nhau là chỉ biết đi mall, đi rã cả chân, mất nguyên cả ngày chỉ để kiếm đồ sale hay ngắm cho no mắt. Đôi khi mang về nhà lỉnh kỉnh chỉ là mấy cuộn khăn giấy đang sale hay ... cả thùng mì gói!!! Viết về sự bất an, lo sợ khi cửa hàng vắng khách đứng một mình; lúc ấy mà có anh chàng đen đen nào bước vào là cứ thót cả tim!!!!  Hay viết sao mà "United State" này đóng thuế nhiều quá, đi làm dành dụm chỉ để cuối năm trả bao nhiêu là thuế muốn thủng cả account!

Cũng lại không vui!!! Viết gì đây ta? Jannette dễ thương nhưng sao hôm nay thấy cô nàng này thật... "hắc ám". Thứ hai nộp bài rồi, mau mau nghĩ cho ra thôi! Viết gì đây ta??? :(

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

Những ngày gió

Gió nghiêng ngã.
Sáng, trưa, chiều, tối...; lúc nào cũng gió! Ngồi trong nhà gió rít nghe ù ù, ngồi trong xe nhìn cây nghiêng ngã như sắp có bão lớn! Sợ thật! Vừa bước ra khỏi nhà, khỏi xe là thấm ngay cái lạnh của gió; chỉ lật đật chạy cho nhanh vào nơi cần đến chứ không còn nhẩn nha, đủng đỉnh ngắm thiên hạ nữa (vì ai cũng lo đi nhanh cả rồi).
Mới ngày nào viết thư cho Bạn còn thích thú kể " 8 giờ tối rồi mà vẫn còn nắng, ngày sao mà dài; đi làm về còn rũ nhau đi shop!". Còn tháng này thì chưa ra khỏi chỗ làm ông mặt trời đã đi ngủ mất tiêu, vừa lạnh, vừa tối chỉ mong mau về tới nhà, gặp đủ mặt chồng con mới thấy yên tâm!
Tự dưng bây giờ lại quan tâm đến bản tin thời tiết mỗi đêm. Má còn cẩn thận cứ gọi điện nhắc "tối nay lạnh đó nha, đem cây vào nhà hay trùm nó lại; nhắc Cẩm Tường đi sớm phải mặc cho ấm vào!". Hôm nay lạnh co ro nhưng ngày mai có khi lại nắng nóng, thời tiết thay đổi không biết chừng! Sáng đi làm thấy nắng nóng, chiều đến đã suýt xoa tê cóng vì quên mang áo lạnh!!! Nhớ thật nhớ thời tiết Sài Gòn, cứ bình bình suốt đến nổi cứ mong Noel sẽ lạnh để được hưởng không khí mùa Giáng Sinh!
Thời tiết thay đổi, cây cũng mang màu áo mới. Mỗi ngày lại thấy lá vàng, lá đỏ thay dần màu xanh..., ngắm mê!!!! Ông xã biết bệnh của vợ nên cứ nhắc chừng "lo lái xe nha em, đừng có lo ra nguy hiểm lắm đó!" Tai nạn lo ngắm hoa mà leo cả lên lề lúc mới tập lái làm cả nhà cứ cười mãi còn gì!!!!
Sắp đến Lễ Tạ Ơn, rồi đến Giáng Sinh, New Year; những cuộc họp mặt đại gia đình (có cả anh em bà con ) đã chuẩn bị sẳn. Bắt đầu bây giờ là phải lo đi sắm quà cho mấy nhóc, làm con nít sướng thật, khỏi lo lắng gì mà lại được quà nhiều!!!
Tháng Mười Một rồi, lại sắp hết một năm!!!

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Vụn vặt...


Thèm viết quá!! Nhưng thật sự là chẳng biết viết gì. Những vụn vặt đời thường cứ trôi qua, nắm lại rồi lại để trôi đi vì... thật lãng òm để nhớ!

Nhớ có lần nghe bài hát "Giọt nắng bên thềm", tự dưng lại khóc ngon ơ??? Sao mà lúc này mình dễ khóc đến thế! Sao mà dễ chạnh lòng chỉ vì câu hát "trả về hư không giọt nắng bên thềm"... Có lẽ mình cũng muốn được trả về những giây phút lặng im để đắm mình vào cái lung linh của từng giọt nắng bên thềm... ngày ấy!

Nhớ cái hớn hở, mừng vui khi lục trong quầy sách cũ của cửa hàng bắt gặp quyển " Chicken soup for the soul" với bao câu chuyện hay, đẹp về cuộc sống mà mình đã từng đọc trên báo. Cũng tự dưng thấy vui vui như gặp lại người bạn cũ, mua lại với giá $1 mang về mà không biết khi nào mới có thể đọc xong! Chỉ là muốn tìm lại cái cảm xúc của ngày xưa, khi mới làm quen với máy tính mình đã tập đánh chữ bằng cách viết lại rất nhiều những câu chuyện này với những kiểu chữ khác nhau. Một niềm vui nho nhỏ cho một ngày thật lặng!

Nhớ cả sự bực bội vì ông chủ nhà hàng khó tính, thường hay cằn nhằn nhân viên mỗi khi nhà hàng vắng khách! Những cái lỗi chẳng đâu vào đâu và sau đó cả bọn lại cười vui vẻ chẳng nhớ đến bị la vì lỗi gì. Cũng qua một ngày bận rộn!

Đúng là lãng òm với những cái quên và nhớ! Điều cần nhớ sao chẳng ở lại trong đầu, cái muốn quên thì cứ lẩn quẩn hoài trong tâm trí??!! Mà hình như lúc này quên nhiều hơn nhớ thì phải, vừa học mấy câu tiếng Mễ từ bà khách quen mà bây giờ chẳng nhớ nổi nó ra làm sao, chán thật!

Già rồi!!!

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Ngày không vui


Hôm nay thật buồn, thật nặng lòng...
Chỉ là chút trắc trở trong công việc, nhưng nó lại làm mình day dứt vì đã làm không tốt...
Thế mới biết chẳng có gì là dễ dàng, mình cần phải học thêm bao nhiêu là bài học cho cuộc sống...
Cửa hàng- nơi mình làm việc- với cả trăm mặt hàng. Từ quần áo, giày dép, túi xách... đến tủ, giường, bàn ghế và bao nhiêu là ly, tách, vật dụng gia đình... Có một ít là hàng mới còn phần lớn đều là đồ dùng rồi mua lại của công ty bán đồ cũ (quần áo) và các garage sale. Và còn có cả những người đến cho đồ cũ khi họ muốn dọn bớt vật dụng trong nhà ( phần này được đánh giá riêng vì nghe nói khi bán được sẽ dâng cho nhà thờ).
Ngày hôm kia, khi trông cửa hàng; có một người Mễ mua cái máy khoan ( dùng để đóng đinh trên tường). Mình cứ nhìn cái giá được đính trên món hàng mà tính tiền, vui vui vì bán được một món hàng không bị kỳ kèo trả giá. Thế nhưng khi nói chuyện với ông chủ mới biết món hàng đã bị đổi giá " em để giá cái máy đến 43$", trong khi mình thấy giá chỉ là $15.99!!! Haizzzzzz
Chưa hết chuyện, sau khi đi đảo một vòng cửa hàng "Ủa, mấy cái vỉ trắng trong góc đâu chị?", " Chị bán  rồi!" " Em đâu có để giá đâu, chị bán bao nhiêu?" "$1.99 một cái" " Rồi xong, em tính để lại để mình làm thêm kệ!" " Chị thấy có giá nên nghĩ là hàng để bán?"
Bị lừa lần hai! Cảm thấy thật buồn vì làm không tốt, lời xin lỗi sao mà thừa thải... " Không sao đâu chị ơi, ở các cửa hàng lớn có camera mà tụi nó còn ăn cắp nữa kìa. Biết thêm một cách ăn cắp của tụi nó để mình cẩn thận hơn!".
Dù không bị trách nhưng sao vẫn cứ thấy nặng lòng... Đúng là ở đâu cũng gặp người tốt và cả... kẻ xấu!!!!

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2011

Người mới

Hình con gái ở Universal - Florida

Đã viết Một tuần, Một tháng; đợi đến Một năm thì có vẻ quá lâu, sợ cảm xúc phai nhạt, ấn tượng ban đầu sẽ chẳng còn sâu đậm. Thế thì Nửa năm đi vậy, sáu tháng đâu phải là ngắn cho một người mới với bao lo toan bề bộn...

Muốn viết thật nhiều nhưng bây giờ lại chẳng biết bắt đầu từ đâu... Từ cái nắng đổ lửa mà những ngày hè nóng bức ở Sài Gòn vẫn chưa từng có... Hay từ cái ngạc nhiên thích thú khi 8 giờ tối vẫn còn thấy ông mặt trời cười tươi rói... Và cả vầng trăng khuya to ơi là to, gần ơi là gần vào những ngày rằm, lúc 4 giờ sáng phải dậy đưa chàng đi làm... Thành phố về đêm sáng rực đèn, thế mà ánh sáng lung linh của trăng cũng làm mình  vẩn vơ, ngơ ngẩn...

Ngày thật dài nhưng qua thật là nhanh..., thoắt đó đã phải chắt lưỡi xuýt xoa "mới thôi mà đã một ngày...". Cuộc sống mới cũng dần ổn định, những lo lắng ban đầu cũng tạm nguôi ngoai. Houston rất nhiều người Việt nên cũng không ngỡ ngàng lắm và cũng nhận được nhiều quan tâm, giúp đở cũng như chia sẻ từ những đồng hương dù chưa hề quen biết. Thật ấm lòng!
Ở đây bước ra đường không gặp người Việt thì đa số là Mỹ đen và Mễ ( gọi chung những người đến từ các nước Nam Mỹ). Từ những câu chuyện và những lời cảnh báo, cứ nhìn thấy mấy anh Mỹ đen là cứ sợ. Vậy mà người chào mình đầu tiên lúc sáng sớm ra khỏi nhà là một anh Mỹ đen thui, cười khoe cả răng :) Có lần đi làm về gặp trời mưa, cứ lúng túng với cái gạt nước vì chưa kịp hỏi làm sao sử dụng. Vừa lái xe phải vừa đụng vào nó mới chịu gạt nước trên kính. Đến ngã tư phải quẹo trái, khi đưa xe vào làn xe quẹo trái chờ mãi mà đèn chẳng chịu xanh. Lúc ấy mới biết đèn hiệu bị hư, những xe khác đều đã rời làn để đi thẳng. Còn mình thì chẳng biết làm sao, xe cứ vun vút qua mặt thì làm sao dám ra khi chỉ mới tự lái xe có vài ngày. Chỉ muốn khóc thôi! Chợt nghe tiếng còi xe phía sau, quay lại nhìn thì thấy một anh đen đã quay xiên cái xe truck to đùng của anh ta để cản xe từ phía sau cho mình vào làn xe bên phải tiếp tục đi thẳng. Mừng ơi là mừng chỉ kịp đưa tay ra hiệu cám ơn thôi là chạy luôn. Sau lần đó, nỗi sợ mấy chàng đen cũng bớt đi nhiều; ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu mà!

Bây giờ thì ngày nào cũng tiếp khách, đa số lại là Mỹ đen và Mễ. Cửa hàng- nơi mình làm việc bán "used clothing", mình thường gọi là "đồ si-đa". Vì vậy khách hàng thường là những người không khá giả lắm để đi shopping ở các mall lớn. Mấy bà Mễ già không biết một câu tiếng Anh, mỗi lần đi là kéo cả gia đình cháu con lút nhút. Chắc là buổi trưa nóng nực, vào cửa hàng để hưởng chút cái mát của máy lạnh và biết đâu tìm được cái áo hiệu vẫn còn mới! Người mua xí xô tiếng Mễ, người bán xì xào tiếng Anh lỏm bỏm; thế mà vẫn mua bán vui vẻ, chào hỏi thân tình. Các chị Mỹ đen thì eo ui, cái mông cái ngực cứ ngồn ngộn; cả cặp bưởi vẫn cứ là nhỏ nếu độn vào!!! Khi trả tiền thì xem thật kỹ các discount, hỏi thật rõ ràng cẩn thận. Thế nhưng tiền thối lại thì chẳng thấy ai đếm lại bao giờ, cứ vậy mà cất vào; ngộ thật! Cũng là một cách để thể hiện lòng tin vào nhau, chắc vậy! Cứ nghĩ họ là "khách cheap"- như cách gọi của bà chủ - nhưng họ cũng thể hiện sự lịch sự của mình. Quần áo thử không vừa ý họ đều treo lại vào giá hàng, không vứt lung tung như mình nghĩ lúc mới vào làm. Chỉ có một lần mình phải dọn đồ từ phòng thử lại là của hai cô nàng Việt Nam từ trường dạy nail cạnh bên, haizzzzzzz

Sáu tháng- mái tóc chưa lần cắt đã dài đến thắt lưng. Sáu tháng- chưa dám vào tiệm nail để làm đẹp. Nhớ nhỏ Diệu xách giỏ tới nhà mỗi lần cần làm móng, tiền công chỉ là một bửa ăn sáng. Còn bây giờ, muốn làm đẹp bộ móng chắc hết nửa tháng tiền chợ; thôi ở nhà tự cắt dũa cho sạch vậy. Mấy nhỏ em bảo ai cũng như chị chắc tụi em thất nghiệp! Ừ, bà chị chưa quen với cách tiêu xài, đi ăn tiệm cứ tiếc tiến "tip" nên cứ chịu cực ở nhà loay hoay nấu nướng! Mỗi chủ nhật lại tất bật với cái xe Dimsum mà cứ lạ "sao thiên hạ đi ăn nhà hàng nhiều thế????"

Sáu tháng, hai đứa nhỏ đã ổn định chuyện học hành. Con trai còn lãnh được phần thưởng cuối năm học dù chỉ mới vào lớp ba tháng , con gái xin được tiền học của chính phủ nên Mẹ cũng nhẹ bớt nỗi lo. Cô nàng vừa đi làm vừa đi học nên cũng ít nhiều trưởng thành hơn, bớt đi "tính công chúa" như ngày trước.

Sáu tháng, để thấy Ba Má cười nhiều hơn; khỏe mạnh hơn để mỗi tối thứ bảy chị em tụ về xúm xít, quay quần tếu táo.

Sáu tháng... Rồi sẽ lại xuýt xoa " mới thôi mà đã một năm...sẽ đến một ngày trắng tóc, mới thôi đã một đời người." ( thơ HPNT )




 
  

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

DIM SUM


Dim Sum - "điểm sấm" là cách nói của người Việt mình ở Houston. Đó là công việc đầu tiên của mình, sau ba tháng ăn không ngồi rồi, ngó ngó làm quen với mọi thứ.
Đi đầy "điểm sấm", công việc chỉ làm vào cuối tuần ngày thứ bảy và chủ nhật. Cũng gần hai mươi năm làm Bà Táo, quanh quẩn với bốn bức tường nên háo hức, hồi hộp cũng là lẽ dĩ nhiên. Công việc lại rất lạ lẫm mà mình chưa từng biết, chỉ thấy trên phim HongKong TVB mà ngày trước hay xem thôi. Làm việc từ 10 am đến 3 pm, chỉ đẩy xe thức ăn vòng vòng các bàn ăn, mời chào, giới thiệu món ăn mình đang đẩy và bán nếu khách chọn.
Vậy mà công việc này lại làm mình rất hứng thú, những ngày khách đông cứ tất bật đến quên cả mệt. Suốt 5 giờ cứ toét miệng cười thật tươi, chào khách và mời ríu rít; vào ra bếp để lấy thêm thức ăn, phần nhiều là những món hấp nên xe đẩy luôn nóng và nặng. Phải nói sao thiên hạ đi ăn nhà hàng nhiều thế, mà cũng có rẻ đâu? Nhất là những ngày lễ ( Mother's day, father's day, ...", cả gia đình cùng đi ăn thật vui vẻ, hạnh phúc. Khách ở đây phần nhiều lại là người nước ngoài, có lẽ họ thích cái lạ lạ của kiểu ăn Dimsum. Người Hoa cũng đông vì là món ăn Hoa mà, và người Việt cũng thường hay đến cả gia đình vào những ngày lễ.
Mỗi ngày làm việc, với mình lại có thêm niềm vui mới. Được gặp gỡ, tiếp xúc ( dù với cái vốn tiếng Anh ba rọi của mình) với nhiều người thật hào hứng. Có những ngày cười đến mỏi cả miệng, đi đến rả cả chân; có lúc cũng buồn buồn vì vài người bạn mới quen nghỉ làm ( mấy em du học sinh làm thêm nhưng bị cấm). Dù bây giờ đã có công việc chính, gia đình bảo cuối tuần nghỉ ngơi nhưng sao mình vẫn không muốn. Chắc vì mình thích cái không khí vui vẻ ở đây, thích gặp gỡ và trao đổi với nhiều người, thích những ngày đông khách và cả những ngày ông chủ không vui vì... ế. Thôi thì xem như bỏ giấc ngủ trưa hai ngày cuối tuần để bù lại khoãng thời gian mình ở một mình quá lâu ngày trước vậy, khi nào mệt quá sẽ tính sau. :)
Lâu quá không viết entry, sợ cái nhà blog bị mốc nên kể nhăng nhít cho bạn bè biết cuộc sống của mình hiện nay ra sao thôi. Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ nha!!!!    

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Houston ngày mưa.

Mưa.
Tối trời, tối đất.
Cơn mưa lớn đầu tiên từ khi đến đây.
Cả tháng nay nắng chói chang, nắng đổ lửa; rát cả mặt mỗi khi bước ra đường. Nắng đến chín giờ tối mà vẫn còn nắng.
Mọi người gặp nhau chuyện vẩn vơ rồi cũng quay lại cái nắng khô người, nứt đất; cùng lo về một mùa bão lớn nếu trời vẫn nắng nóng.
Mừng quá, trời đã chịu mưa. Mưa cả mấy giờ đồng hồ, đất cũng mềm đi và con người cũng thấy vui hơn...
Đường phố vắng teo. Cửa hàng không có nhiều khách vào xem ngắm nghía như mọi ngày. Tha hồ mà ngắm trời mưa, mà nghĩ vẩn nghĩ vơ; mà nhớ người này chuyện nọ...
Cũng gần năm tháng rồi chứ có phải mới đâu, cuộc sống đã dần quen thuộc. Mỗi ngày, mỗi ngày với những người khách mới; những câu mời chào đã tuôn ra tự nhiên không còn ngượng nghịu. Mỗi ngày tự lái xe đi làm rồi tự cười mình " sao mà hồi đó mình lại không biết chạy cả xe máy vậy ta?".Vậy mà vẫn còn thích so sánh giá cả các mặt hàng, rồi suýt xoa tiếc rẻ...; vậy mà vẫn còn nhớ cái nhà cũ đến cả trong giấc mơ; nhớ hàng xóm, nhớ bạn bè; nhớ từng con đường, góc phố...
Chắc tại trời mưa nên lòng mình cũng đang mềm ra như đất...
Nắng đã bắt đầu lên...



Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

một tháng...


                                    ( Hoa đào đang nở thật đẹp trên đường phố )

Thế là đã một tháng trôi qua... Vẫn những ngày long nhong chưa ổn định...

Không hiểu sao chỉ mỗi mình mình có giấy Social Security, thế nên  mới đi thi được cái writting test để chuẩn bị học lái xe (thành tựu đầu tiên của mình, thi một lần là đậu ngay trong khi bao nhiêu người phải qua mấy lần thi; khoái thiệt!!! Nhưng vẫn chưa dám ngồi sau tay lái, run thiệt đó!). Còn ông xã và hai nhóc vẫn chưa có giấy nên vẫn chưa thể làm gì, cứ ăn rồi chơi, phát ngán!!!

Cũng may là chuyện đi học của con trai được giải quyết nhanh, khi nào có Social thì nộp sau. Phải nói là ở đây con nít được ưu tiên thật, đi học là chuyện quan trọng của mỗi gia đình. Con cái trong tuổi đi học mà không đi thì Ba Mẹ bị phạt nặng chứ không giỡn đâu!!! Chỉ cần trong giờ học mà thấy lang thang trên đường không có người lớn đi cùng là bị police hỏi thăm ngay, sợ thật! Đưa con trai vào trường mà phát ngộp, không nghĩ là trường lớn đến thế! Đến lúc quay ra phải yêu cầu "làm ơn cho học sinh dẫn ra ngoài giúp" vì thật sự như bị lạc vào một mê cung với bao nhiêu là lối đi! Bài test đầu tiên của con trai được khen nên cũng hy vọng cu cậu sẽ sớm thích nghi với môi trường mới, hòa nhập với bạn bè để không còn cảm giác lạc lõng. Cố lên, con trai nhé! (Cố cả cái việc ăn trưa ở trường nữa, vì nghe than là khó ăn lắm nên chỉ uống sữa thôi! ).

Mấy ngày nay làm đại gia, cứ hết đi xem nhà rồi lại xem xe. Rốt cuộc vẫn chưa chọn được thứ nào cả. Đúng là rối cả mắt, nhức cả đầu với những chọn lựa... Kệ, rảnh mà! Chỉ tội mấy nhỏ em phải đi làm nên hơi vất vả tìm thời gian chở chị Tư đi ... làm đại gia, hihi

Thời tiết đã vào xuân, bớt lạnh hơn nhiều và cây cối đã bắt đầu ra lộc non mơn mởn... Mấy ngày nay ông xã xới cả mãnh vườn lên để chuẩn bị trồng cây mới. Có việc làm cũng đở nghe than chán, ừ, thì cứ vậy đi há!


Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

tầm xàm, bá láp !!!!

Trưa thật vắng...
Hôm nay không qua nhà Ngoại, ngồi nhà mà tụng quyển sách luật, dạy lái xe! Cứ nghĩ việc không biết chạy xe gắn máy mà bây giờ phải học lái ô tô mà... rét quá chừng!! Nhưng ai cũng bảo phải học, ừ, thì học nhưng trong bụng cứ đánh lô tô!!! Nhức đầu quá, bỏ hết mà đi dạo, kể chuyện tầm xàm bá láp cho vui thôi.

Cũng hơn 10 ngày rồi, cũng cảm nhận được và làm quen dần với cách sống mới. Tập làm quen và tập vứt bỏ những thói quen cũ. Chị em hễ rãnh thì cứ chở đi mall, đi chợ; đi lòng vòng miết cũng ngán vì mình đâu có thích chuyện shopping đâu. Cũng may là gia đình ở khu có nhiều người Việt, vào chợ HongKong, chợ Mỹ Hoa gần nhà chỉ thấy toàn người Việt, nghe tiếng Việt í ới gọi nhau nên cũng vui vui; không thấy ngỡ ngàng lắm. Cũng ngộ, có chợ Việt, chợ Mễ, chợ Đại Hàn, chợ Hoa và cả chợ Mỹ. Hải sản tươi thì "đi chợ Hàn cho rẻ"; sữa, trứng, fruit juice thì "chợ Mỹ rẻ hơn"; rau thì "vào Fiesta -chợ Mễ"... Thế nên đi chợ nào thì mua thật nhiều món rẻ ở đó mà để cả tuần, mua giùm cho cả chị, cả em luôn. Vui thiệt!
Phải nói là vật giá ở Mỹ so với VN thì rẻ hơn thiệt ( chỉ có rau là mắc hơn thôi, nửa kg rau muống bằng giá cả nửa kg thịt bò luôn!). Không tiền thì cứ cánh gà mà ăn, bảo đảm để dành được tiền gửi bank ngay. Gì chứ món cánh gà chiên nước mắm bên VN đâu có rẻ chút nào??? Còn thịt bò thì 1pound chỉ khoảng 30.000 đồng thôi, thịt heo cũng vậy! Đi chợ mà cái gì cũng so với giá Việt làm ai cũng cười, "tự dưng chị Tư nhà mình giỏi toán đột xuất!", mấy nhỏ em cứ ghẹo thế!
Còn một món phải so sánh nữa, một ly trà sữa trân châu ( loại tụi nhóc thích uống đó), giá tới 3 đồng; trong khi một két bia Tiger chỉ có 6,99 đồng thôi. Thằng cháu dạo chợ bảo khát nước mà "mua ly trà tiếc quá, hổng lẽ con mua cả két bia cho đã!"!!!
Cell phone thì cũng rẻ hơn VN nhiều, con trai chỉ mơ cái Xperia gì gì đó, nói mãi mà có cầm được đâu. Hôm qua mở contract mới, được hai cái cho hai đứa luôn mà chỉ bù thêm chút, lại free thêm một cái nho nhỏ cho Mẹ nó xài nữa nè!
Thôi không dám kể nhiều đâu, chỉ là những cảm nhận của một bà nội trợ. Thế nên chỉ quan tâm đến giá cả, chợ búa thôi. Dĩ nhiên là mức sống cao nên cũng đòi hỏi nhiều, ai cũng phải đi cày cật lực. Chỉ có ngày nghỉ mới gặp được nhau, thế nên chùa Việt Nam như là một nơi tụ họp đồng hương. Mọi hoạt động, lễ lạc... gì cũng được dời vào ngày chủ nhật; sau buổi lễ là dịp gặp nhau hàn huyên, kể chuyện, thăm viếng nhau... Con gái đã trở thành cô giáo dạy lớp Việt ngữ cho các cháu nhỏ rồi đó, chỉ là bước đầu cho con gái hòa nhập với cộng đồng thôi.
Thôi học tiếp, thi mà rớt chắc bị chọc quê thì xấu hỗ lắm. Mới bằng viết mà đã lo thế này, ngồi sau tay lái..., eo ui, kinh quá!!!!

Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011

Brzzzzzzz!!!!!

Bon chon, hao huc, lo lang... Mang ca nhung tam trang buon vui lan lon, mang ca nhung nu cuoi va nhung giot nuoc mat, mang theo bao nhieu  loi chuc dep de nho that nhieu khi bat dau mot chang duong moi...
Houston don gia dinh toi bang mot ngay troi dep, lanh lanh de tui nhoc hao hung voi khong khi se se "giong Da Lat hoi do qua Me oi!" Ai cung noi "may do, moi 2 ngay truoc duong xa dong bang ca, nhieu chuyen bay phai hoan lai do!". Co 2 ngay troi dep du de di tham ba con, ho hang; dao cho, dao mall... Hom qua va hom nay thi lanh khiep luon, ben ngoai troi xuong thap hon 30 do F luon. Con trai cu chay ra ngoai de tho ra khoi nhu trong phim Han Quoc van hay thay lam ai cung cuoi cau nho ca. Vay ma toi qua ham vui van theo nho em chay mot vong len Macy's de roi co ro cum rum khi chay ra xe ma run ban bat!!!!
Hom nay lai them mot ngay lanh, ngoi trong nha ma nhin ra nhung giot nuoc dong bang tu mai hien nha thanh tung giot nhu trong veo... Lai hao huc, lai bon chon va lai lo lang..., minh se lam gi de cuoc song cua gia dinh tot dep hon day???
Nhung thay Ba Ma vui ve, lang xang lo cho con gai va chau ngoai tung ti mot lai muon roi nuoc mat vi thuong va vui vui trong long ...
Co len! U, phai co len!!!! :)))) 

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Nhặt lại niềm vui...

Vừa xóa sạch một kỷ niệm dấu yêu xa lăng lắc... Cứ chần chừ, do dự...; nhưng rồi cũng vẫn phải xóa sạch nó thành đống tro tàn...
Quyển nhật ký từ năm cuối cấp ba cho đến hết thời con gái...; bao buồn vui của một thời mới lớn..., bao bốc đồng của một thưở muốn khẳng định mình..., và cả bao rung động trước ánh mắt, nụ cười nào đó lạ xa...
Màu mực tím đã phai nhạt lắm rồi, nhạt như một ký ức nào đó lãng đãng theo thời gian... Đốt từng trang và đọc lại từng trang..., nhặt lại từng gương mặt mình đã từng quen biết..., và đã từng rời xa...
Thôi thì hãy nằm im trong tận cùng trái tim, kỷ niệm nhé!!!!

Nhặt lại một chút vui vui của những ngày lang thang Sài Gòn, cái thói quen ngộ nghĩnh ngày ấy để bây giờ cứ phải đắn đo "bỏ đi, tiếc quá!!"...