Hiển thị các bài đăng có nhãn viếtngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn viếtngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

một chút màu xanh

Ngôi nhà thuê nằm sâu trong con hẻm cụt , Cô và Anh dọn về đây cũng đã nửa năm rồi. Mỗi ngày đi về cứ theo một lập trình sẵn có , sáng bước ra khỏi nhà và trở về khi nắng chiều đang dần tắt ...
Ngày chủ nhật , Cô loay hoay với bao việc nhà bỏ bê cả tuần ; rồi còn tranh thủ cho một bữa cơm tươm tất sau cả tuần ăn bụi . Anh thì vẫn cố miệt mài bên chiếc máy tính với công việc làm thêm ,"ráng chịu cực chút dành dụm cho nhóc con nha em !"- hai vợ chồng thường động viên nhau như thế mỗi khi mỏi mệt .
Tối tối , sau một ngày tất bật ; Cô thả lỏng mình để ngồi bên chiếc cửa sổ tìm chút gió mát ngoài trời . Trời chỉ mới nhá nhem nhưng dù có sáng tỏ thì cũng chẳng có gì cho Cô nhìn ngắm. Một bức tường xám ngắt , cũ kỷ sừng sững che cả tầm nhìn. Mỗi lần nhìn ra ngoài thấy bức tường xám là Cô lại có cảm giác bực mình , cũng chẳng hiểu tại sao ??!!!! Ngôi nhà nhỏ xíu xiu thế thì quanh đi quẫn lại , Cô lại thấy màu xám rêu phong đó . Nó cứ hiển hiện ngang nhiên trong cuộc sống đơn điệu đến chán ngắt ; làm bào mòn cả những suy nghĩ lạc quan trong Cô.
Ngày qua ngày , hình như Anh không còn nghe vợ tíu tít kể những chuyện vui trong cơ quan như trước. Anh cũng không còn thích thú ngồi nhà làm việc suốt ngày chủ nhật mà hay tìm cớ ra ngoài gặp bạn . Bỗng nhiên một khoãng lặng sinh ra giữa hai người từng yêu nhau tha thiết mà cũng chẳng ai buồn tìm hiểu vì sao ... Ngôi nhà nhỏ trong cái ngỏ cụt im ắng càng thêm im ắng , chút nắng chiều vàng vọt sót lại trên bức tường xám xám cũng thấy hắt hiu...
Một ngày nắng ..., Cô chợt nhận ra dưới chân bức tường cũ vài cây non vừa nhú. Chút ngạc nhiên , tò mò ...; Cô rẩy lên chúng một vốc nước lạnh và ... bỗng thấy vui vui . Anh ngạc nhiên nghe Cô lẩm nhẩm một bài hát cũ trong khi phơi áo và cười theo vợ khi nghe một đoạn hát sai ...
Những cây non cứ nhờ vốc nước mát lạnh của Cô mỗi ngày mà lớn; còn Cô thì cứ vui theo chút màu xanh nhỏ nhoi ấy từng ngày , từng ngày ... Bức tường xám không còn xám xịt trong tâm trí Cô nữa ; chỉ một chút màu xanh non mơn mởn thôi mà cả sự sống đang trở về dưới ngôi nhà nhỏ trong cái hẻm cụt im ắng , đìu hiu ...
Chỉ cần chút màu xanh ...

 Một câu chuyện thật đơn giản , nghe kể từ chính Cô ; " suýt nữa thì em làm ảnh chán chỉ vì cái màu xám trong đầu em rồi , chán em quá chị há !". Nụ cười Cô bây giờ mới rạng rở làm sao ...

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009

Miếng bánh Trung Thu

 

-       - Mầy ngon hả mậy?

Vừa nói thằng Di vừa nghiến răng, vung tay kí vào đầu bé Hai một cái.

Bé Hai đang mân mê cái hộp bánh trung thu, chưa kịp mở. Tự dưng bị kí đầu đau điếng, nó hết hồn, vội buông hộp bánh, chạy te te vào trong nhà, khóc lớn.

-       - Má ơi, thằng Di kí đầu con.

Cô Tư đang ngồi lặt rau ở bếp vội đứng lên ôm đầu con vừa thoa vừa hỏi.

-       _ Sao vậy? Con làm gì để Di kí đầu con?

-       _ Con đâu biết đâu? Bác Hai cho con hộp bánh Trung Thu, chưa kịp mang xuống khoe má thì thằng Di xấn tới kí đầu.

-       _ Mèn ơi, tội nghiệp con tôi. Cô Tư đau xót an ủi con mình mà như là đang tự an ủi chính mình.

Cô Tư góa chồng lúc bé Hai vừa tròn hai tuổi và cô đang mang thai đứa thứ hai được mấy tháng. Chiến tranh đã cướp mất chồng cô trong trận mùa hè khốc liệt. Ở dưới quê không còn cảnh bình yên của đàn cò xõai cánh mỗi chiều mà chỉ là những chiều bom nổ, đạn kêu chí chéo. Ráng cầm cự được ba năm làm lễ mãn tang chồng, cô gửi lại hai con cho mẹ coi rồi lên thành làm việc theo lời đề nghị của chị họ của cô. Cô Tám, chị họ của cô, đã lên thành được vài năm đang làm nghề chạy bàn ở tiệm cà phê, sát tiệm cơm bình dân của xóm.

Ngày gặp chủ tiệm để xin việc, cô Tư nói rõ tình cảnh của mình. Người chủ tiệm, không biết tên thật là gì, chỉ biết chòm xóm thân quen gọi là bà Hai, thông cảm và nói.

-       Con lớn của cô gần bằng tuổi con tôi, đã tới tuổi đi học. Tôi nhận cô vào làm và cô nên thu xếp cho cháu lớn lên đây ở với cô. Còn cháu nhỏ tạm thời để ngọai con ở dưới. Chừng nào công việc ổn định rồi tính tiếp. Lương của cô, nếu ở chung nhà với cô Tám, thì sẽ đủ trang trải.

Cô Tư cảm ơn bà Hai rối rít và vội mang con lên cho kịp ngày nhập học. Ban ngày, khi cô phụ việc thì bé Hai chơi chung với các con của bà Hai, trong đó có thằng Di. Di lớn hơn bé Hai một tuổi, đang học lớp hai. Bé Hai được xếp vào lớp một. Di được mẹ phân công dạy lại bé Hai đánh vần. Hai đứa xêm nhau tuổi tác chơi nhau rất hạp. Lâu lâu tức giận hơn thua, cãi lộn, quánh nhau là chuyện thường của con nít!

Thế mà, hôm nay không hiểu thằng Di xấu vậy?

Tự dưng nước mắt cô rơi lã chã ướt cả đầu bé Hai. Bé Hai ngơ ngác nói.

-       Sao má lại khóc? Bác Hai đánh thằng Di rồi.

Hai mẹ con còn đang đứng tần ngần thì thằng Di tới đưa bé Hai lại hộp bánh trung thu nó làm rớt hồi nãy và khoanh tay xin lỗi cả hai người. Thấp thóang sau lưng thằng Di là bóng bà Hai cầm roi ngó dõi theo.

****

Tết Trung Thu năm đó bé Hai, cùng thằng Di, lần đầu tiên được rước đèn, chung với đám trẻ trong xóm. Tối về nó còn được ăn bánh Trung Thu no nê. Trong khi đó, thằng Di thì phải cự nự với anh chị em nó. Chị Ba của nó phải nhường lại phần của mình để nó được cả thảy hai miếng. Mỗi miếng bằng một phần tám cái bánh vì cả nhà có tới tám anh chị em !

HẾT


Có ai nhận ra giọng văn quen quen không vậy ? Entry này của một blogger thật quen nhưng không biết buồn chán , giận dỗi gì mà khóa luôn cái account , nghỉ chơi với blog . Thế nhưng cũng nhớ bạn , nhớ bè nên cũng mò về thăm nhà các bạn âm thầm . Thế là cũng viết và " chị tùy nghi sử dụng đi ạ !". Post lên  cho các bạn cùng  xem nhé  và cũng vì ... Trung Thu này mình chẳng có gì để post cả .  Cùng vui Trung Thu nha , bạn ơi !!!




 


 


Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009

Vạt nắng cuối ngày

Chủ nhật . Nó và đám bạn hẹn nhau đi chơi , xả stress sau một kỳ thi mà !

_ Hay là về nhà Nội tao câu cá đi , có bờ sông đẹp lắm ! _ bất giác Nó đề nghị .

Vậy là lên đường . Đoạn đường chỉ hơn ba mươi cây số có nhằm nhò gì với mấy con ngựa sắt và một đám nhóc vừa lớn ! Chỉ khoảng một giờ là cả bọn đã đến nơi , Nội mừng rỡ khi thấy cô cháu gái về thăm cùng bạn bè . Vừa thưa Nội xong là cả đám đã kéo ra bờ sông , Nó vẫn chưa kịp trả lời những câu hỏi của Nội về Ba Mẹ và thằng em đang ở nhà .

Ông Nội chèo xuồng đưa cả bọn ra bè cá giữa sông , chỉ dẫn cách mắc mồi , thả câu ... cho mấy thằng bạn Nó rồi quay vào , để cả bọn được tự do nô đùa với nhau . Gió sông mát rượi , cả bọn bày ra thức ăn đã mua trên đường , vừa ăn vừa canh mấy cái cần đã cắm . Tiếng cười rộn vang trên quãng sông vắng , cá trong bè cứ quẫy mà sao cá ngoài sông mãi vẫn chẳng chịu đớp mồi !

_ Tại tụi bây nói cười lớn quá nên cá sợ mà chạy hết rồi ! _ Có nhỏ nào vừa lên giọng trách .

Hề gì ! Câu chỉ cho vui thôi chứ cá trong bè đã được ông Nội bắt lên đãi mấy nhóc một bữa lẫu cá thật hấp dẫn . Thay mấy lượt mồi đã bị cá rỉa sạch mà vẫn chẳng mắc câu , thằng bạn nhăn nhó :

_ Cá sông này sao khôn quá !!!

Thế là lại cười ! Bao mệt mỏi của kỳ thi như đã để lại thành phố , cả bọn chỉ thấy thật nhẹ nhỏm , thật phấn khích dưới làn gió sông mát rượi và không khí trong lành của vùng quê yên tỉnh .

Chiều rồi , phải thu dọn về thôi ! Ánh nắng chiều vẫn còn lấp lóa trên ngọn cây dừa nhà Nội làm chói mắt Nó . Dáng Bà Nội liêu xiêu , hấp tấp bước ra ; Nó chợt thấy mủi lòng , lâu quá không về hình như Nội già hơn , ốm hơn nhiều quá ! Vậy mà mình thật vô tình , chưa hỏi thăm Nội được lời nào đã tíu tít vui cười cùng đám bạn cả ngày nay... Mấy năm trước , khi còn khỏe ; Nội vẫn còn ngồi xe bus xuống thăm cháu thường xuyên , thế mà mỗi lần Ba rủ về thăm Nội Nó vẫn thường lười biếng mà thoái thác , dù chạy xe máy sướng hơn nhiều lần chen lấn trên chuyến xe bus đông nghịt người kia !

Thưa Nội con về ! Cả bọn ríu rít thưa chào , Nội cười móm mém vui vẻ ! Ánh nắng chiều đã không còn chói mắt , đã không còn trên ngọn cây dừa mà đã nhạt lắm rồi . Nó quay lại vẫy tay chào Nội ; dáng Nội nhỏ bé, liêu xiêu thấp thoáng trong vạt nắng cuối ngày như càng mờ ảo ... 

Tự dưng sống mũi Nó cay cay ...

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

mênh mang tháng tư ...

Tháng tư
Nắng
Nắng vẫn đổ lửa , vẫn chói chang nhưng đã không còn rực màu vàng cườm thảo hai bên đường . Hoa đã rụng, nhường chỗ cho những hạt nâu nâu , chuẩn bị cho một vòng đời khác , rồi sẽ bắt đầu ... Nắng vẫn gay gắt cho bạn bè mỗi trưa đi về phải mệt mõi những nghĩ suy, nắng vẫn rực rỡ - rực rỡ như tình yêu ủ ngoan trong ngực ...

Tháng tư
Mưa
Những cơn mưa bất chợt , những cơn mưa đầu mùa ... , thành phố đã được tưới mát ; vạn vật cũng thấy tươi hơn , lung linh , lóng lánh những hạt mưa ... Lắng nghe hạt mưa rơi đều trên lối nhỏ , " buồn hiu hắt và nhớ mênh mông ..." Lại thoáng chút bâng khuâng , thoáng chút chạnh lòng khi nhìn thấy hàng quà rong ủ rũ tránh mưa trước hiên nhà ...

Tháng tư
Nhớ
Những ký ức của một thời rong chơi bên sách vỡ , những mơ mộng về một mùa hè ấm nồng tình bạn ... , tháng của một quyết định quan trọng khi bước đầu bỡ ngỡ vào đời . Nhớ lắm tháng tư với sinh nhật của papa yêu dấu , của nhỏ bạn thân nhất từ thưở ban đầu lúng túng với chiếc áo dài khi vào lớp sáu , nay nhỏ đã xa và vẫn không một lần nhớ được sinh nhật mình là ngày nào ...

Tháng tư
Nồng nàn
Tháng tư
Mật ngọt
Tháng tư
Ngày hạnh phúc , ngày bắt đầu cho một cuộc đời mới ... Không còn là cô gái xuân thì mơ mộng , tháng tư mang về một phụ nữ với những thiên chức thiêng liêng , làm vợ và làm mẹ ...

Tháng tư ... , bay về một sợi nhớ thật ngoan trong lòng ; bay về một sợi nắng nồng nàn trong ký ức ; bay về những sợi mưa giăng giăng ngơ ngác ... và bay về cả những vơ vẩn , mông lung ... Nhẹ nhàng nhé , tháng tư !


Thứ Tư, 21 tháng 1, 2009

THÁNG CHẠP

Tháng Chạp , thật dễ thương với tên gọi nghe rất gần gũi , không phải tháng Mười Hai hay December như trên lịch vẫn ghi ...


Tháng Chạp se se lạnh với chút gió đông vẫn còn vướng vất ...

Tháng Chạp ấm lòng với những tấm thiệp Xuân , những lời chúc tốt đẹp cho một năm mới bình an , hạnh phúc ...

Tháng Chạp thơm thơm mùi mứt ngọt ngào , mùi dưa hành , dưa kiệu ..., và cả mùi nắng mới sau những ngày đông thiếu ánh mặt trời ...

Tháng Chạp rực rỡ hoa , hoa trên từng góc nhà , từng con phố ..., hoa theo những chuyến xe ngược xuôi về phố chợ ...

Tháng Chạp nồng ấm tình người , tình gia đình của những đứa con ở xa , quay quắt muốn về sum họp; muốn chăm sóc phần mộ Ông Bà như một lời tri ân và lòng tưởng nhớ ...

Tháng Chạp nồng nàn , tháng Chạp yêu thương ...

Tháng Chạp sắp qua để một Tháng Giêng nhiều may mắn đến với mọi người ...

CHÚC MỪNG NĂM MỚI !!!!

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2009

lại nhớ ...

Sài Gòn những ngày giáp Tết ...
Sài Gòn những ngày lạnh ...
Bỗng dưng thèm sống lại không khí ấm áp của gian bếp một thời tuổi nhỏ ... Bếp than rực hồng , Má và mấy chị em xúm xít ngồi sên mứt . Mùi gừng cay cay , mùi đường thơm ngọt , mùi dừa beo béo ..., chỉ mấy thứ mứt đơn giãn thôi mà sao náo nức , mong chờ Tết đến thật nhanh để được ăn cho thỏa thích ! Nghe đâu đó như vẫn vang tiếng cười giòn giã của nhỏ em khi gỏ khuôn bánh phục linh bị bể, tiếng thằng em trai giành vét chảo mứt dừa ... Nhớ thật , ngày xưa ơi !!!
Tết , mình vẫn ráng làm hủ kiệu , hủ dưa hành , dưa món , thịt ngâm nước mắm như Má vẫn hay làm .Nhà ít người , ai cũng bảo mua cho rồi nhưng sao vẫn thích làm , chỉ vì muốn sống lại chút không khí Tết ngày xưa . Chỉ cái khoản mùi sên mứt là không thể tìm lại được , mua chút ít cúng giao thừa rồi cũng bỏ , có ai ăn đâu mà làm cả chảo lớn như Má ngày xưa ...
Hình như mình viết từ "ngày xưa" hơi bị nhiều rồi ... Đã già chưa mà lại hay sống trong hoài niệm thế nhỉ ??? Năm nay là năm tuổi nữa rồi ; tuổi con trâu cày bừa vất vả . Má thường đùa con trâu này sinh ban đêm nên chỉ ngủ thôi, may thật!!! Cầu mong may mắn , bình an cho gia đình trong năm mới này . Thế thôi , không dám tham lam nhiều đâu !!!

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2009

Hương xưa ...

... Cuối một mùa gió bấc
Xuân hiền hòa và rạng ngời như nguồn suối mát tình người
Ta đã nhìn thấy ở tận cùng tâm hồn - nụ hoa vàng của một thời tuổi nhỏ
Một mặt trời ấm áp của kỷ niệm học trò
Và những nốt nhạc dịu dàng vang dội trong tim
Chợt ngẫn ngơ buồn...
ở một ngày cổng trường khép kín
ta sẽ chẳng còn tìm thấy cho mình một chỗ ngồi với phấn trắng , bảng đen xưa...
Giữa sân trường cũ
Ta sẽ là kẻ xa lạ ngẩn ngơ dưới bóng những cây non vừa lớn
Làm sao có thể quên những giờ học vang vang tiếng giảng bài đầm ấm
Và những buổi sáng nắng đẹp trên dãy hành lang ríu rít lũ chim sẻ tha mồi
Khóm trúc thân thương !
Rời xa em là rời xa thiên đường hạnh phúc
Là đánh mất chiếc đủa phép thần tiên
( Khi ta còn được là một thiên thần vô tư của muôn loài )
Những bạn bè đã nhìn thấy bên nhau những tuổi lớn khôn
Những mật ngọt
Những ngậm ngùi
Những niềm vui
Và những nỗi buồn dịu dàng ...
Ơi , xin cho ta được trú ẩn dưới bóng mát bình yên tuyệt vời
Vì đời sống là trường học không có thầy cô và bạn hữu
Ta nhìn thấy nụ hoa đã nở đúng niềm mơ ước
Ta nhìn thấy mặt trời đã rực rỡ quê hương
Ôi mùa xuân , mùa xuân !
Mùa xuân của một đời người ...
Trong mắt ta nhìn hạnh phúc có tuyệt vời ???


Về lại trường xưa , không phải trong tà áo dài trắng học sinh , không gặp lại một khuôn mặt quen thuộc nào ... Giờ chỉ là một phụ huynh đến trường để họp cho con trai ... Như một chút hoài niệm về trường xưa , về tuổi học trò yêu dấu ...

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

hoa bất tử


Chuyến xe vừa lăn bánh cô đã cảm thấy bối rối , hối hận cho quyết định bốc đồng của mình ... Kệ , cứ thử một lần làm theo ý muốn của mình xem sao , cô thầm nghĩ . Phố xá hai bên đường vùn vụt chạy qua , lơ đãng nhìn , lơ đãng nghe tiếng lao xao của những người trên cùng chuyến xe hôm ấy ! Sài Gòn dần khuất sau lưng , những ưu tư cũng dần dần lắng dịu ... Vậy là mình đã đi rồi sao ? Đi một mình ? Sẽ nói sao khi trở về nhỉ ? Tính sau vậy !
Bảo Lộc xanh mướt những đồi chè cũng trôi qua , cố nhắm mắt nhưng cô vẫn nghe tiếng trò chuyện của hai hành khách băng ghế sau . À , thì ra họ lên Đà Lạt thăm bạn ! Chuyến đi có vẽ thú vị với họ lắm , nghe họ huyên thuyên thế thì biết - cô khẻ cười và cũng thấy vui lây . Khi xe dừng ăn trưa , cô lén liếc nhìn họ , hai chàng trai cũng mỉm cười chào khi thoáng thấy ánh mắt cô . Thế là quen nhau , thế là cô có bạn đồng hành ở chặng đường còn lại . Cũng vui vui !
Chưa kịp thấy Mimosa đâu cả
Chỉ gặp em đằm thắm áo màu vàng
Đà Lạt hè , các loài hoa nở muộn
Sợ anh buồn , em khoác áo điểm trang ?
Ghi lại vài dòng trong cuốn sổ tay của cô làm kỷ niệm cho một lần gặp gở , chia tay nhau và chúc vui vẻ ! Thế thôi , sao không hẹn gặp lại nhỉ ? Cũng lạ ! Có lẽ chưa đủ duyên !
Hai ngày lang thang trên từng con dốc Đà Lạt , ngồi một mình ở Đập Đa Thiện để nhớ lại những kỷ niệm cô đã bỏ lại đây ! Như là chút hoài niệm , thở dài , vứt hết đi cho nhẹ lòng vậy . Rừng thông ở đây vẫn vắng vẻ , hoang vu ; tiếng gió xào xạc như một bài hát buồn muôn thưở … Trở về thôi !

Bến xe tấp nập kẻ đón , người đưa . Lặng lẽ nhìn Đà Lạt ẩn hiện sau màn sương mù buổi sớm mai qua ô cửa xe , cô bất chợt reo lên thích thú với một ánh vàng rực rỡ vừa xuất hiện .

_ Không ngắm được sắc vàng Mimosa nên đền cho em màu vàng của hoa Bất Tử vậy!

Cuộc gặp lại không hẹn trước , một món quà bất ngờ , thú vị vì lần đầu tiên cô được tặng hoa … Thế là Đà Lạt không còn buồn trong ý nghĩ của cô . Một mình trên đường về với bó hoa làm bạn , cô nhẹ nhàng viết phía dưới dòng chữ thanh thoát của anh trong sổ tay mình .

Dám đâu là Mimosa,

Để trong anh nở đóa hoa một ngày.

Xin là bụi vương mắt ai

Để Đà Lạt vẫn mãi hoài trong thơ …

Rồi một ngày nào đó , dẫu mang tên Bất Tử , hoa vẫn phải tàn úa , héo khô … Nhìn những bông hoa mốc xanh , mốc xám ; cô lại nghĩ đến thời gian rêu phong của một thời con gái . Một loài hoa ít gây chú ý với ai , chỉ như những bông hoa giả khô xốp ở góc phòng . Chỉ có những người có chút kỷ niệm với hoa mới quan tâm , thu hút … Và từ ấy , mỗi lần có dịp về Đà Lạt , cô lại tự mua tặng mình một bó hoa Bất Tử và mỉm cười một mình khi nhớ lại chút kỷ niệm xưa …

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2008

SE LẠNH ....

Sáng sớm , chùi mình ra khỏi chiếc giường ấm mới cảm thấy se se lạnh . Vậy là mùa đông về rồi sao ??? Bước ra khỏi nhà , khẻ rùng mình vì gió nhưng thật thích thú với hương hoa nguyệt quế đang ngát hương theo gió ... Vẫn còn sớm lắm , chưa có nhiều người ra đường ; chắc trời lạnh làm giấc ngủ ngon hơn và có lẽ giấc mơ cũng sẽ đẹp hơn ??!! ... Mình rất thích thời gian này , đi bộ lúc sáng sớm , nhìn ngắm mọi người trên đường , trao và nhận những nụ cười thân thiện ... , để khi về nhà cảm thấy như vui hơn và ngày mới cũng bắt đầu trong tiếng cười , tiếng hát ...
Dường như trong cái se lạnh , không khí cũng đậm đặc hơn ... Hương cafe của cái quán cóc ven đường cũng trở nên quyến rũ , hít " ké" vài hơi mà cũng thấy trong lòng ấm lạ ! Đường phố đã bắt đầu tấp nập , những cô gái điệu đà trong những chiếc áo ấm đủ màu làm tươi mát hơn cho những con đường ... Người Sài Gòn rất thích những ngày se lạnh , quên đi cái nóng bức , ngột ngạt của mủa hè , của khói bụi ..., để khoác lên mình chiếc áo ấm cất sâu trong ngăn kéo tủ ( mà đến trưa không biết phải vứt nó vào đâu !!! ).
Thành phố không có mùa đông , chỉ có hai mùa mưa nắng . Một chút lạnh vào lúc sáng sớm như thế này cũng làm mọi người thích thú , đâu đó sẽ có một bà cụ chép miệng " sắp hết một năm rồi !!! ". Thời gian vẫn vô tình trôi và nhiều người vẫn vô tình bước qua mặt nhau hằng ngày mà vẫn không để lại tiếng chào ... Và mình , vẫn không thích khoác vào chiếc áo ấm , để làn da trần cảm nhận chút cái se lạnh của mùa đông và .... ngồi viết vài dòng nhăng nhít trong một buổi sớm chớm đông ...
Ngoài phố mùa đông , đôi môi em là đốm lửa hồng
Ru đời đi nhé , cho ta nương nhờ lúc thở than
Chân đi nằng nặng hoang mang ,
ta nghe tịch lặng rơi nhanh dưới khe im lìm ...

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2008

TÌNH YÊU HỌC TRÒ

Bất ngờ nhất , tuyệt vời nhất trong đời sống học trò là TÌNH YÊU , như thể một viên kẹo chanh ngọt ngào, nồng nàn vì chất rượu chứa trong kẹo.Và học trò con gái thì có biết bao nhiêu là viên kẹo ngậm trong miệng và đựng đầy nơi trái tim nhỏ.Nhưng có bao giờ ngậm cho trọn viên kẹo đâu, chỉ một chút rượu toát ra cũng đủ làm cho cô học trò say sưa ngã hoài , hụt hẫng ...
Bạn ạ ! Vậy thì trời tặng cho học trò mỗi năm một mùa hè , Ta sẽ tặng cho mùa hè của Bạn một viên kẹo tình yêu thơm mùi táo xanh. Chỉ một viên kẹo thôi, ngậm suốt mùa hè. Đừng hấp tấp cắn vở! Sang năm học ngoan, kẹo sẽ chẳng còn trong miệng nữa, hoặc còn , mảnh giấy gói kẹo chơ vơ trong lòng bàn tay.Thế nên , Bạn hởi! Hảy gom lại những trang giấy còn sót lại ở mỗi cuốn vở , để viết lên ca khúc tình yêu mùa hè của Bạn : Khi đi rong chơi - Tôi đã gặp người - Tình cờ chơi vơi ...
( Viết cho con gái và những mối tình học trò - thật lãng mạn và dễ thương như ... tuổi học trò )

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2008

DẠ KHÚC ...


Đêm của tỉnh lặng ... , đêm của những hoài niệm ..., đêm của những khắc khoải , nhớ nhung , tiếc nuối ... Và đó chính là lúc mà những dạ khúc vang lên , nhẹ nhàng , sâu thẵm tận con tim ...

Đêm qua mình đã xem chương trình THAY LỜI MUỐN NÓI với chủ đề " DẠ KHÚC " như vậy đấy ! Những bài hát xưa tưởng đã chìm trong quá khứ nay lại được hát , để ai đó có thể bắt gặp đâu đó một thời tuổi trẻ của mình , một thời ngây ngô với tình yêu ... , mà đẹp biết nhường nào !
Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đóa hoa tường vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên hương xưa ... ( Đêm thấy ta là thác đổ )


Có những tình yêu đã đơm hoa , kết trái ..., cũng có những tình yêu đã sớm úa tàn ... Nghe MC Quỳnh Hương đọc những dòng tâm sự mà có lẽ nếu không có chương trình nầy , nhiều người đã phải " sống để dạ , chết mang theo " mất !
Để lở ngày sau khi ta cần nhau
Còn nuối chút êm vui ngày đầu
Cho ngày tháng gọi thầm tên nhau ... ( Xin còn gọi tên nhau )

Thật ra thì mình đã chờ đợi những bài hát yêu thích khác, nhưng chương trình không có . Biết sao bây giờ , biên tập không thể biết hết những gì khán giả muốn mà . Đành tạm hài lòng với giọng đọc diễn cảm của QH , tháng nào QH cũng làm cho mình phải chảy nước mắt khi xem TLMN , anh vẫn thường đùa " Mẹ lại rửa mắt nữa ! " . Có lẽ khi người ta già thì kỷ niệm lại càng sâu sắc , những giai điệu cũ lại càng da diết trong tim ...
Ôi phù du
Từng tuổi xuân đã già
Một ngày kia đến bờ
Đời người như gió qua ... ( Phôi pha )

Đã có bao nhiêu đêm ta lắng lòng lại với những khúc ca ... , có bao nhiêu lần ta tự hỏi " sao trái đất không hề nhỏ như mọi người vẫn nói ", " sao mong mõi vô tình bắt gặp lại một gương mặt đã xa lại khó thế ! "... Những hoài niệm chỉ làm ta thêm day dứt và những tiếc nuối sao chẳng chịu ngủ yên ! Và đêm lại đêm , ta chỉ còn biết trãi lòng ra với những dạ khúc trong đêm ...
Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta
Rượu cạn ly uống say lòng càng giá
Lá trên cành - một chiếc cuối ... bay xa ... ( Chiếc lá cuối cùng )

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008

Hoa Cườm Thảo

Năm chị vào lớp 12 , trường bắt đầu tuyển nam sinh vào lớp 10 . Thế là không còn trường Nữ trung học như bao nhiêu năm qua nữa ... Các bà chị lớp 11 , 12 nhìn mấy ông em lớp 10 bở ngở vào trường với sự lạ lùng và thích thú . Tuy chỉ xem chúng là đàn em nhưng hình như các chị cũng đâm ra diệu đàng , làm dáng và cách ăn nói cũng nhỏ nhẹ , ý tứ hơn .
Buổi sáng , chị thường đi bộ đến trường . Chị thích nhìn mọi người trên dường đi với bao dáng vẽ , người tất bật , kẻ từ tốn , khoan thai mặc kệ dòng xe cộ ngược xuôi .
_ Chị lên xe đi , em chở chị đến trường luôn !
À , cậu nhóc chung tiểu đội Trật tự Học Đường đây mà ! Chị thích thú lên xe mà vẫn chưa hết ngạc nhiên ! Nhóc tên Khoa , khá đẹp trai dù hơi đen và cao hơn bà chị này cả cái đầu . Rồi sáng hôm sau , hôm sau nữa .... , Khoa luôn dừng xe khi thấy chị đi trên đường .
_ Chị đừng đi trước nữa , cứ đứng chờ em ở cây cườm thảo , em sẽ đón chị mà !
_ Cây cườm thảo nào ?
_ Ở đầu ngõ nhà chị đó !
_ À , cây điệp vàng !
Khoa cười :
_ Mẹ em gọi thế , em thích tên đó nên cũng gọi .
Cây hoa cườm thảo đầu ngõ nhà chị thật to , cao . Chẳng biết nó đứng đấy từ bao giờ , rụng hoa vàng khắp mặt đất như trãi thảm . Ngày bé , chị và nhỏ bạn thân cùng xóm hay gọi nó là cây công chúa , vì nghĩ đến mái tóc nàng công chúa gắn đầy hoa trong các tuồng cải lương trên ti vi . Bây giờ , chị gọi là hoa Cườm Thảo như Khoa , cái tên thật hay , thật đẹp .
Thế là từng vòng xe buổi sáng đến trường , buổi trưa về nhà , từng chiều thứ tư cùng trực trường với nhau ... , chị và Khoa thân nhau như chị em ruột . Chị quen gần hết các bạn trong lớp Khoa , làm một bà chị thật vui tính và dễ gần . Cây hoa cườm thảo vẫn xòe bóng mát cho mỗi lần chúng ta đứng đợi nhau ...
Rồi niên học cũng chấm dứt , rồi chị cũng phải ra trường , kết thúc một thời áo trắng . Không còn những ngày được Khoa đưa đón , chị thật buồn khi nghĩ chị sẽ mất Khoa . Nhưng rồi thỉnh thoãng Khoa vẫn đến nhà chị , khi đi với vài đứa bạn , lúc chỉ một mình . Chị thật vui nghe KHoa kể chuyện trường , lớp , thầy cô ...
_ Lần nào vào đây em cũng nhìn cây hoa cườm thảo , hình như nó già lắm rồi chị ạ !
Còn chị thật vô tâm mỗi ngày ra vào chẳng chút để ý như Khoa ! Có phải tại vì nó đã quá quen thuộc làm cho người ta chẳng hề bận tâm nhìn ngắm ???
_ Năm nay thi tốt nghiệp xong em sẽ đi làm , không thi Đại Học đâu !
_ Sao vậy ?
_ Em không giỏi như chị đâu , thi cũng rớt !
Nhìn Khoa cười , chị cứ nghĩ Khoa đang đùa . Rồi cứ tíu tít , bận rộn ... làm chị quên khuấy cậu em lâu quá không thấy đến nhà chơi . Và Khoa lại đến với cành hoa cườm thảo vàng tươi .
_ Người ta đang tỉa cành , chặt nhánh nó đó . Em thấy tiếc nên hái một nhánh cho chị chưng trên bàn học .
_ Con trai mà lại thích hoa , ngộ thật !
Chị đâu biết rằng đó là lần cuối chị được gặp Khoa . Mà Khoa sao cũng chẳng nói gì với chị ??? Khi chợt nhớ Khoa , chị mới biết mình quá đổi vô tâm ! Nhà Khoa ở đâu , chị vẫn chưa lần đến ! Bạn bè chung lớp Khoa giờ cũng ra trường , làm sao tìm để hỏi về em ??? Chị thật giận mình , giận lây cả Khoa ... , sao không đến chơi nhà chị như lúc trước ??? Bao nhiêu lần chị đi qua đi lại trên con đường nhà Khoa mà không biết mình sẽ dừng lại ở nhà nào để hỏi ...
Và rồi chị cũng tìm được Khoa , vẫn là Khoa với nụ cười thật tươi nhưng chỉ còn trong di ảnh . Những năm tháng ấy chiến trường Tây Nam thật khốc liệt , em đã ra đi và không có dịp trở về .
Ai người khóc cho em


Người thân xa xôi quá


Ai vuốt mặt ru em


Ngủ yên miền đất lạ





Mai về lại quê hương


Quên tháng ngày gian khổ


Người đi chưa trọn đường


Đã nằm im dưới mộ





Xin dành lại cho em


Cây đàn guitar cũ


Những nốt nhạc êm đềm


Và chút tình ấp ủ


Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Những trang sách ...

Người bạn cùng đi suốt tuổi thơ tôi là những trang sách yêu thương . Từ khi biết bập bẹ đánh vần , biết nhìn những bức tranh mimh họa thì sách đã trở thành người bạn thân không thể thiếu trong đời . Tôi say mê nghe chị đọc những câu chuyện cổ tích thần tiên và nghiến ngấu từng dòng khi tự mình đã khám phá ra cả một thế giới mới . Và từ những quyển truyện tranh về các chú Xì trum dễ thương , Lữ Hân thông minh , chàng Phi Lục láu cá .... , tôi đã bước vào thế giới của những con chữ giàu ngữ điệu và cảm xúc ... Quà cho tôi mỗi lần đến thăm nhà chỉ là những quyển sách , Ông Ngoại tôi bảo " sách là người bạn thân chung thủy nhất của con người ", và tôi thật hạnh phúc khi chọn cho mình người bạn ấy . Những câu chuyện phiêu lưu kỳ thú , những mãnh đời vươn lên trong nghiệt ngã , những tình cảm gia đình đầm ấm ... chứa đầy ăm ấp trong ký ức tuổi thơ tôi .
Sài Gòn giải phóng , cùng với những đổi thay của đất nước , những chính sách khắc nghiệt thưở ban đầu ..., gia đình tôi phải bỏ đi tất cả những trang sách ấy . Má xé rời từng trang và bảo " để nhóm lò cho khỏi phí !" . Mấy chị em chỉ khóc và tranh nhau ngồi chụm củi , chỉ để đọc lại
chúng lần cuối trước khi " hóa kiếp " . Nhưng rồi tôi lại có những người bạn mới , tôi làm quen với không khí im lặng của thư viện gần trường để mặc sức chìm đắm vào cái thế giới bí ẩn đó.Tôi háo hức với dòng văn học mới , với những kệsách cao ngất chứa đựng bao nhiêu điều hấp dẫn ... Những đồng tiền lại được chắt chiu để mua sách , từng quyển , từng quyển ... , một tủ sách mới lại được tôi gầy dựng lại . Những quyển sách trong thời kỳ khó khăn chỉ với giấy tái chế đen xì xì , mưc in khi đậm khi nhạt , vài trang còn vương lại cả cọng rác nhưng sao đáng yêu đến thế . Tôi đã nâng niu ghi lại vài dòng kỷ niệm , chỉ để sau này đọc lại vẫn còn nhớ nó đã được mang về nhà khi nào .
Lấy chồng , ra riêng ... , tôi không thể mang chúng đi cùng . Ngôi nhà nhỏ không đủ chổ cho chúng , Và rồi những lo toan của 1 bà mẹ trẻ làm tôi cũng không còn nhiều thời gian cho những trang sách của tôi . Lâu lâu ghé lại nhà Má , cầm chúng lên mân mê để nhớ về nàng Ambro bạc mệnh , hay Donha Bacbara thủ đoạn nhưng rất đàn bà ... Bây giờ thì ngôi nhà nhỏ của tôi cũng có một tủ sách của hai con , đa phần là truyện tranh . Không hiểu sao tụi nhỏ lại lười đọc đến thế , chỉ say mê lướt web , chơi game . Tôi biết những quyển sách cũ đen thui không hấp dẫn chúng lắm khi sách bây giờ trắng tinh và thơm phưng phức mùi mực mới . Nhưng tôi vẫn kiên nhẫn thuyết phục chúng bước vào thế giới sách của tôi , sau những áp lực học hành ở trường . Tôi đã thật vui khi con trai đọc xong bộ "Bá tước Monsteur Cristo " , con gái bị cuốn hút theo " Thành trì " hay " Túp lều của chú TOm " ...
Người bạn thân từ những năm tháng cũ vẫn tiếp tục đồng hành với tôi , cùng tôi khơi gợi lòng yêu sách cho các con tôi , giúp chúng làm đẹp tâm hồn mình hơn trong bao bộn bề của xả hội đã "hiện đại hóa" quá nhiều này . Liệu rồi trái tim con người có khô cứng , có lạnh lùng trước bao nỗi đau khi các trò chơi bạo lực , các truyện tranh sexy vẫn đang là sự thu hút của giới trẻ ??? Tôi chỉ đang cố gắng giúp các con tôi hoàn thiện mình và lòng yêu sách đâu phải là quá khó khăn , phải không bạn thân yêu !!!

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2008

Nhỏ và ... Trung Thu

_ Sao lâu quá Mẹ không mua đèn trung thu cho con ??
_ Giờ nếu Mẹ mua đèn , con dám xách đèn ra đường hát " tết Trung Thu em đốt đèn đi chơi " không ?
Nhỏ lè lưởi cười :
_ Chắc con bị cười là tửng tửng quá !!!
Hai mẹ con cười vui vẽ . Nhỏ đã 19 tuổi rồi còn gì , tuổi đã biết yêu mà còn chơi Trung Thu nỗi gì !Vậy mà sao năm nay nhỏ lại thèm chơi Trung Thu đến thế ! Ti vi bảo tối nay sẽ mưa , không có trăng đâu ! Hà Nội sẽ có trăng rằm thật đẹp , nhỏ lại chép miệng " phải chi mình ở Hà Nội ! " .
Chẳng sao , không trăng thì mình ngắm lung linh ánh nến . Thế là a lô , mấy nhỏ bạn thân cũng tửng tửng như mình cùng chơi Trung Thu .
Nhũng ánh nến lập lòe , lung linh thật huyền ảo . Mấy nhỏ thay nhau ngồi vào vòng tròn và .... ước . Chú Cuội , chị Hằng , bà Tiên , ông Bụt ... thay nhau được gọi tên cho mấy nhỏ ước . Bỗng chốc , một thời trẻ thơ như sống lại trong các cô gái tuổi " bẻ gãy sừng trâu " , quên hết đi bài Chủ nghĩa KHXH khô như ngói ngày mai , quên cả những anh chàng bồ rắc rối ! Tiếng cười vang lên cùng các điều ước , ước gì ... và ước gì .....
Rồi nến cũng tàn , rồi mưa cũng tạnh ... , rồi những hồn nhiên trẻ nhỏ cũng trôi qua ... Nhỏ thầm thì :
_ Ngày mai tao phải học cả ngày , mệt quá đi thôi !!!!
Cạo từng miếng sáp nến trên nền nhà , nhỏ bạn cười buồn :
_ Còn đi học mà cũng than , tao phải đi làm rồi sao !
Chỉ còn sự im lặng , lúi húi dọn dẹp cho xong ... Quên đi chú Cuội , chị Hằng ... , quên cả ánh nến lung linh , mờ ảo ... Mấy nhỏ đã lớn cả rồi , cuộc sống vẫn đang còn phía trước . Tiếng hát từ ti vi văng vẳng " từ khi trăng là nguyệt ... " , mấy nhỏ lại cười phá lên " trăng không là nguyệt thì là gì !!!! " . Ừ , thì cứ cười lên đi bạn nhé ! Tuổi thơ đẹp thì tuổi của mình chẳng đẹp sao ? Luyến tiếc làm gì , nhưng lâu lâu làm con nít 1 ngày cũng vui thật ! Phải nghĩ ra cái gì hay hay cho Trung Thu năm sau mới được , nhỏ đâu biết rằng Mẹ đang nhìn nhỏ cười trong giấc ngủ ...
( Viết cho con gái mùa Trung Thu 2008 }

Tôi yêu MẸ .... và bỗng dưng muốn khóc ....

Đó là title của 1 bài trên báo Tuổi Trẻ hôm nay ... Và mình cũng bỗng dưng muốn khóc khi nghĩ về Má .
Má ơi !!!! Tiếng gọi Mẹ chân chất của người miền Nam nghe thật hiền lành , chất phác . Má là người gốc Huế , về làm dâu miền Nam , trong lòng vẫn canh cánh một ước mơ trở về thăm Huế mà đã 70 năm rồi Má vẫn chưa thực hiện được . Ông Ngoại vào Nha Trang sinh sống , rồi từ Nha Trang Má vào Sài Gòn làm dâu nên vẫn chưa biết Huế đẹp ra sao , Huế buồn nhường nào ! Năm ngoái , con gái đã ra Huế , đã về làng Dạ Lê , huyện Hương Thũy - quê hương ghi trên CMND của Má - mà cứ thấy bùi ngùi , mà trong lòng cứ cảm thấy có tội với Má .
Tháng 6 rồi , Má về Việt Nam thăm tụi con . Đã định bụng lần này nhất định sẽ đưa Má đi Huế nhưng rồi lại lần nữa lỗi hẹn . Má mừng là đã về được Nha Trang thăm nơi yên nghĩ của Ông Bà Ngoại , nhưng con gái biết Má buồn vì cũng chưa ra Huế được .. Thôi thì cầu Trời , khấn Phật cho Má luôn mạnh khỏe , hy vọng Má sẽ được về lại quê hương như mơ ước .
Tháng 6 , tụi con tổ chức được tiệc mừng thọ 70 tuổi cho Má với đầy đũ bà con họ hàng Nội ngoại cháu chắt ... Má đã rất đẹp trong ngày hôm đó , cùng với 7 người con và dâu rễ , cháu nội , ngoại . Hạnh phúc không Má ?


Photobucket
Gia đình con và Ba Má trong tiệc mừng thọ .
Ngày xưa , Má từ 1 cô tiểu thư về Sài Gòn làm dâu một mình , Ba vẫn ở Nha Trang chỉ về thăm nhà vài lần một năm . Tuổi thơ của tụi con chỉ có Má bên cạnh , vừa là Ba dạy dỗ , vừa là Mẹ chăm sóc ... Rồi giải phóng , Ba đi học tập , lại một mình thân cò dãi nắng dầm sương nuôi cả nhà ... Biết bao khổ nhọc phải không Má ??? Cũng may con Má đều nên người , biết thương yêu nhau , biết hiếu kính cha mẹ . Má bảo " Ơn Trời " , nhưng con nghĩ , đó là nhờ tụi con có Má .
Bây giờ thì con có những 2 người Má , Má chồng con đấy ! Một người phụ nữ rặc Nam Bộ , nhỏ nhắn nhưng thật sắc xảo ! Khi con về quê ra mắt , em anh đã bảo " má em khó tính nhất xóm đó , chị sợ không ? " . Con chỉ cười nhưng thầm nghĩ " mình có làm dâu đâu mà sợ ". Con thật không làm dâu nhưng trách nhiệm của con trai trưởng làm con không thể không nghĩ đến gia đình chồng . Khi chọn anh làm chồng , con đã biết anh là người con có hiếu , luôn chăm lo cho gia đình ,thì bây giờ con phải theo chồng thôi . Thôi thì cứ nghĩ Má chồng cũng là Má , không thể chăm sóc cho Má được thì nay con trả hiếu cho Má chồng vậy .

Photobucket
Hai người Má của con
Con vẫn thầm khấn Trời Phật phù hộ cho hai Má luôn mạnh khỏe , an khang . Tuổi già vui cùng con cháu , không còn gì phải lo lắng cả !
Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời ,
Cầu cho Cha Mẹ sống đời với con ( ca dao )
Con thật sự nhớ Má lắm , Má của con !!!!!!

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2008

Áo lụa trường Văn ...

( Ảnh : 3 mẹ con cùng học 1 trường )

Sáng nay đi họp phụ huynh cho con trai , năm đầu tiên Bim vào trường mới ... Trường mới của con trai nhưng với mẹ , đây là những kỷ niệm mà cả đời mẹ không thể quên ... Ngày mẹ đậu vào lớp 6 trường Nữ trung học Lê văn Duyệt , ông bà Ngoại đã vui biết bao , đã tự hào biết mấy !!!! Bảy năm với áo dài trắng tinh khôi , với ngôi trường toàn là con gái , những bụi trúc thanh nhã che mát cho chiếc ghế đá ấp yêu bao lời thì thầm con gái ...
Khuôn viên trường giăng mắc
Dòng lụa mỏng như sương
Em ngồi nghe xa lắc
Đổ dài ánh chiêu dương...

Khách ru từng ngón thơ
Chữ ngời sóng thu ba
Em nào hay bên ngỏ
Có đôi mắt vời xa ...
Những vần thơ học trò năm nào lại trở về trong mẹ. Tan họp rồi mẹ vẫn còn đi loanh quanh sân trường tìm lại chút gì xưa cũ ... Đã gần 30 năm rồi còn gì , trường bây giờ to hơn , cao hơn ... , chẳng còn bụi trúc nào trong sân cả , chút kỷ niệm xưa cũng chẳng còn ... Cố tìm chút gì gắn kết mình với ngày xưa , mong sao gặp lại 1 khuôn mặt thân quen ... Năm năm trước , mẹ còn gặp lại cô Liên nhưng nay cũng chẳng thấy . Cô đã về hưu chưa nhỉ ? Ngày mẹ học , Cô mới về trường , trẻ trung , nhiệt huyết lẫn bở ngỡ ở 1 cô giáo trẻ. Cô cười khi gặp lại mẹ , " dạy mẹ rồi nay lại dạy cả con gái nữa sao ! ", khi biết con gái mẹ cũng đang học lớp Cô. Bao năm qua Cô vẫn đi về một mình , chưa có được cả 1 mái ấm riêng . Chút bùi ngùi cho một kiếp đưa đò , bao học trò qua sông , liệu có mấy người ngoãnh lại ...
Mong sao con trai sẽ trãi qua 3 năm cấp ba ở trường với bao vô tư của một thời áo trắng . Khi xa rồi vẫn còn chút vấn vương như mẹ đã từng khóc thật nhiều mỗi khi về thăm lại trường xưa , thầy cô cũ khi vừa chấm dứt thời học sinh . Chắc con chẳng ủy mị như mẹ đâu , nhưng cũng đừng quá vô tâm với kỷ niệm nhá , con trai !