Ngôi nhà thuê nằm sâu trong con hẻm cụt , Cô và Anh dọn về đây cũng đã nửa năm rồi. Mỗi ngày đi về cứ theo một lập trình sẵn có , sáng bước ra khỏi nhà và trở về khi nắng chiều đang dần tắt ...Ngày chủ nhật , Cô loay hoay với bao việc nhà bỏ bê cả tuần ; rồi còn tranh thủ cho một bữa cơm tươm tất sau cả tuần ăn bụi . Anh thì vẫn cố miệt mài bên chiếc máy tính với công việc làm thêm ,"ráng chịu cực chút dành dụm cho nhóc con nha em !"- hai vợ chồng thường động viên nhau như thế mỗi khi mỏi mệt .
Tối tối , sau một ngày tất bật ; Cô thả lỏng mình để ngồi bên chiếc cửa sổ tìm chút gió mát ngoài trời . Trời chỉ mới nhá nhem nhưng dù có sáng tỏ thì cũng chẳng có gì cho Cô nhìn ngắm. Một bức tường xám ngắt , cũ kỷ sừng sững che cả tầm nhìn. Mỗi lần nhìn ra ngoài thấy bức tường xám là Cô lại có cảm giác bực mình , cũng chẳng hiểu tại sao ??!!!! Ngôi nhà nhỏ xíu xiu thế thì quanh đi quẫn lại , Cô lại thấy màu xám rêu phong đó . Nó cứ hiển hiện ngang nhiên trong cuộc sống đơn điệu đến chán ngắt ; làm bào mòn cả những suy nghĩ lạc quan trong Cô.
Ngày qua ngày , hình như Anh không còn nghe vợ tíu tít kể những chuyện vui trong cơ quan như trước. Anh cũng không còn thích thú ngồi nhà làm việc suốt ngày chủ nhật mà hay tìm cớ ra ngoài gặp bạn . Bỗng nhiên một khoãng lặng sinh ra giữa hai người từng yêu nhau tha thiết mà cũng chẳng ai buồn tìm hiểu vì sao ... Ngôi nhà nhỏ trong cái ngỏ cụt im ắng càng thêm im ắng , chút nắng chiều vàng vọt sót lại trên bức tường xám xám cũng thấy hắt hiu...
Một ngày nắng ..., Cô chợt nhận ra dưới chân bức tường cũ vài cây non vừa nhú. Chút ngạc nhiên , tò mò ...; Cô rẩy lên chúng một vốc nước lạnh và ... bỗng thấy vui vui . Anh ngạc nhiên nghe Cô lẩm nhẩm một bài hát cũ trong khi phơi áo và cười theo vợ khi nghe một đoạn hát sai ...
Những cây non cứ nhờ vốc nước mát lạnh của Cô mỗi ngày mà lớn; còn Cô thì cứ vui theo chút màu xanh nhỏ nhoi ấy từng ngày , từng ngày ... Bức tường xám không còn xám xịt trong tâm trí Cô nữa ; chỉ một chút màu xanh non mơn mởn thôi mà cả sự sống đang trở về dưới ngôi nhà nhỏ trong cái hẻm cụt im ắng , đìu hiu ...
Chỉ cần chút màu xanh ...
Một câu chuyện thật đơn giản , nghe kể từ chính Cô ; " suýt nữa thì em làm ảnh chán chỉ vì cái màu xám trong đầu em rồi , chán em quá chị há !". Nụ cười Cô bây giờ mới rạng rở làm sao ...












