Hiển thị các bài đăng có nhãn giađình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn giađình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Lan man tí!!!



Sinh nhật con gái, nhớ đã viết thật nhiều bài cho con. Post lại một bài viết cũ , chẳng biết con đã đọc chưa nhỉ? Chúc mừng sinh nhật con gái của Mẹ. I love you!!!!! 

 

10 giờ tối , Ba vẫn chưa về . Nóng quá , thôi thì nằm nhà trước xem tivi và đợi Ba luôn vậy ! HBO chiếu phim The Secret , con gái nán lại để xem phim có hấp dẫn không . Mẹ thì lơ mơ , vừa xem , vừa ngủ ... Phim về gia đình , đứa con gái 16 tuổi bắt đầu bộc lộ những cá tính của tuổi mới lớn . Mẹ chỉ cảm thấy thật bực khi thấy những phản ứng quá khích của cô bé . Và tai nạn xảy ra , không biết sao hồn người Mẹ lại sống trong thân xác đứa con gái . Và người Mẹ sống với đời sống của con gái , biết được bạn bè của con , những suy nghĩ của con qua lời bạn bè ... 

 

Thật ra dạng phim này không mới lắm , những mâu thuẫn giữa con cái và cha mẹ thì luôn xảy ra , nhất là lứa tuổi mới lớn luôn muốn khẳng định mình. Chỉ là vì Mẹ thấy con gái chăm chú xem nên cũng tỉnh hẳn cơn buồn ngủ mà xem cùng con , mà muốn biết con gái cảm nhận thế nào khi có bất hòa giữa Mẹ và con . Mẹ chỉ muốn con biết rằng tình cảm gia đình là trên tất cả , khi yêu thương nhau thì luôn muốn quan tâm đến nhau , muốn chăm sóc nhau thật tận tình , muốn hiểu nhau để có thể cùng chia sẻ với nhau . Có thể có vài bất đồng về sự quan tâm , về sự sẻ chia ..., nhưng hãy nghĩ về nhau để có thể bỏ qua tất cả , phải không con gái ?

Con gái Mẹ đã lớn , không phải là một cô teen 16 tuổi với những bốc đồng , những mong muốn được tự khẳng định như cô bé trong phim ; nhưng mỗi lần nghe con gái ríu ra ríu rít kể chuyện bạn bè , kể chuyện trường lớp ( cả khoe bảng điểm như học sinh cấp ba ấy) , Mẹ thấy vui lắm ! Vì Mẹ vẫn còn là người bạn lớn của con , khoảng cách Mẹ và con vẫn rất gần , Mẹ vẫn còn được con tin cậy ...  Thật thích , con nhỉ ? Dù con gái vẫn còn rất nhiều thiếu sót , vẫn thật cứng đầu khi bị Ba la ..., nhưng Mẹ mong con hiểu những điều Mẹ đã nói cả tỷ lần thì phải : tình cảm gia đình là tuyệt vời nhất , con gái ạ !!!

 

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

Hugsssss!

Ngày mới sang đây, cứ lạ lẩm khi thấy mỗi lần gặp nhau mọi người cứ choàng tay ôm nhau thân thiết. Có lẽ sự kín đáo của một phụ nữ Á Đông làm mình dị ứng với kiểu xả giao thân mật này, trong lòng cứ thầm nghĩ "họ có yêu quý nhau thật tình như những cái ôm xiết chặt đó không nhỉ?".

 Làm việc trong nhà hàng, nơi thường xuyên có những buổi họp mặt nên những cái ôm thắm thiệt đó cứ phải nhìn, phải nghĩ về bao nhiêu phần trăm sự thương yêu, quý mến nhau trong đó... Riết rồi tự cảm thấy có phải mình quá lẫn thẫn, quá nhạy cảm hay không? :)

Có lần đi chợ, gặp hai mẹ con một bà khách quen. Hai mẹ con thường vào cửa hàng ngắm nghía, đôi khi chỉ mua một cái áo giá chỉ một, hai đồng... Nhưng sự thân thiện mỗi lần gặp họ làm mình cũng bớt đi sự e ngại khi gặp người Mỹ da đen. Bà mẹ vui mừng ôm choàng lấy mình, vỗ vỗ vào vai thân thiết; rồi đến lượt người con cười thân thiện  ôm mình. Dù biết là cách xả giao của họ là thế, trong lòng cũng cứ... gai gai nhưng thật sự cũng cảm thấy vui vui, ấm áp...

Trong những lần họp mặt gia đình, bà con; những đứa cháu lớn lên bên này cứ phải ôm từng người để chào gặp mặt hay tạm biệt...; mình cứ thấy ngại ngùng nên hay đứng ra xa. Nhưng rồi phải tập làm quen thôi, những đứa cháu  cứ nhất định phải ôm và hôn và muốn được ôm và được hôn. Nỗi ngại ngùng, mắc cỡ thì vẫn còn nhưng sự thể hiện tình cảm như thế thì cũng hay thật.

Bây giờ thì mình đã thoải mái ôm Ba và Má và nói "con yêu Ba Má quá!", không như ngày trước không biết phải thể hiện ra như thế nào. Sự nghiêm khắc của Ba đã làm mình không dám đến gần, không dám nói to bây giờ đã không còn nữa. Mỗi lần gặp Ba, được ôm Ba và xoa xoa cái bụng ông Địa, được nói đùa chọc ghẹo Ba vài câu để thấy Ba cười vui vẻ thật thích.

Hugssssssss! Con yêu Ba Má thật nhiều!!!!!





Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Vậy đó... bỗng dưng mà họ lớn...

Con trai đang học năm cuối ở highschool. Để chuẩn bị vào Đại Học, cu cậu cũng tham gia các hoạt động của trường; cũng tham gia các đội nhóm làm tình nguyện. Ngày cu cậu hào hứng mang về cái tượng bé xíu, giống giống tượng Oscar khoe là phim nhóm con làm được giải Nhất. Mẹ thấy vui vui dù thực sự Mẹ ngồi xem hết phim vẫn chẳng biết nội dung phim ra sao!

Con tham gia nhóm tình nguyện, giúp các tổ chức của cộng đồng người Việt làm chương trình này, chương trình nọ... Thấy con năng động hẳn ra, không còn là cậu bé chỉ thích ở nhà chơi game không giao du với ai như trước; Mẹ thầm cảm ơn khi thấy sự thay đổi của con.


Vào năm học mới được 5 tháng, con đã nói con được tốt nghiệp sớm, không phải đến trường nữa. Mẹ hoảng hốt nghĩ thầm "hay là con bị đuổi học???". Bán tín, bán nghi, Mẹ đi hỏi xem tại sao năm học chưa hết mà đã tốt nghiệp, chuyện thật lạ! Lạ với lính mới tò te như Mẹ chứ ai cũng cười, "ờ, đủ credit thì nó được tốt nghiệp sớm chứ lo gì!". Vẫn còn băn khoăn, Mẹ vào trường gặp counselor của con, xin cho con được tiếp tục ở lại học. Mẹ muốn con vẫn ở trong môi trường giáo dục, có bạn có bè để giao tiếp cho tiếng Anh vững hơn. Nhưng cô giáo cứ "good student", cứ nói đã đủ credit ở lại trường chỉ phí thời gian của nó.


Con trai giận Mẹ cả tuần vì "sao Mẹ không tin con?". Xin lỗi con trai, chỉ vì Mẹ không yên tâm thôi. Cái tật "úm con" quá kỹ cũng phải từ từ mới dứt được chứ. Nếu muốn  học tiếp liền thì con không thích Đại Học Cộng Đồng nên quyết định con sẽ vào trường mình thích vào tháng 9. Những chuyện này thì Mẹ đành để con quyết định vì Mẹ còn lơ ngơ lắm, đâu phải như ngày còn nhỏ để Mẹ quyết định tất cả cho các con. Thôi thì nghe theo con đi vậy! Con tìm học bỗng, tìm một việc làm thêm, học lái xe..., bao nhiêu thứ cần chuẩn bị cho tháng 9, con vào Đại Học.


Con trai đi làm. Chỉ là công việc bưng bê, phục vụ ở nhà hàng. Đây là công việc các sinh viên hay tìm để làm thêm vì giờ giấc có thể linh hoạt theo giờ học. Ba vào mua để xem con làm việc, về nhà cứ suýt xoa "thấy cũng tội quá em!" . Ừ thì tội, nhưng cu cậu đã quyết chí làm để dành tiền mua xe đi học; có mục đích vậy chắc cu cậu sẽ cố gắng hơn.


Con vẫn chưa có xe nên mỗi tối Mẹ và chị Hai thay nhau đi đón con. Thấy con mệt nhưng hào hứng vì đã tự kiếm ra tiền Mẹ cũng yên tâm. Cố gắng lên, con trai nhé!


Vậy đó, con đã lớn tự lúc nào mà Mẹ vẫn không hay... Tháng 5 này con được chọn tham gia Trại Lên Đường ở Minesota, Mẹ lại thêm nỗi lo và cả niềm hãnh diện. Rồi một ngày con sẽ bay xa, rời khỏi tổ ấm gia đình để tự mình xoay sở... Mẹ chỉ mong con luôn bình an và sẽ thành công, con trai nhé!



          Cùng bạn bè nhóm Volunteer




Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012

Rằm Tháng Giêng.




Rằm Tháng Giêng, ba Mẹ con cùng các Phật Tử theo Sư Minh Hiền - Tịnh Xá Kỳ Viên - hành hương các chùa xa. Sư dẫn đoàn đi đến các chùa ở vùng Pearland, như là vùng ngoại ô của Houston vậy. Chùa nhỏ và thật đơn giản nhưng các Thầy và các Ni Sư đã đón đoàn thật ấm cúng và chân tình. Định đi 10 Chùa nhưng rồi lên đến 12, trời trở gió lạnh ơi là lạnh! May là không mưa dù ngày hôm trước mưa dầm dề suốt cả ngày! Những Chùa sau oải và lạnh quá nên đã hết làm duyên chụp hình, chỉ vào Lễ Phật rồi vội chạy ra xe.
Một ngày thật bình an...

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

Tết xa.



Tết xa.

Cũng có chút háo hức, cũng có chút bùi ngùi...
Cũng có chút nao nao, cũng có thêm thương nhớ...
Lòng bồi hồi, quay quắt... Cái Tết đầu tiên...

Houston là thành phố đông người Việt nên có lẽ Tết cũng không lặng lẽ lắm. Các chợ Việt cũng đỏ rực các hộp bánh mứt làm quà biếu, bánh chưng bánh tét xanh um, hủ kiệu trắng ngần, hủ dưa món, kim chi thật hấp dẫn...

Từ 23 Tết, các chợ Việt đã rộn ràng, tấp nập. Rất đông người chọn mua những chậu cúc vàng đại đóa,hoa to thật to vàng rực rỡ. Có cả hoa sống đời, cây phát tài và đại hồng môn... Không có mai vàng, chỉ có những cành mai giả hay mai Mễ với hoa nhỏ và chỉ có bốn cánh để những người yêu mai đở nhớ Tết quê hương. Năm nay Tết sớm nên đào chỉ vừa tức nụ, chùa Việt Nam trồng rất nhiều đào nhưng chỉ lác đác vài hoa. Có lẽ ra giêng đào sẽ nở đẹp lắm đây!

Các ngân hàng ở đây chắc cũng biết về Tết Việt Nam nên lúc này họ cũng vui vẻ đổi tiền lẻ mới tinh khi khách hàng yêu cầu. Cô gái teller dễ thương còn cười tươi hỏi " có phải là lucky money cho lunar new year?" . Thật là một ngạc nhiên thích thú!!!

Chiều 29 Tết. Cả nhà cùng rước Ông Bà, ăn bữa cơm sum họp tất niên. Cũng thịt kho dưa giá, cũng canh măng hầm giò, cũng khổ qua nhồi thịt... Thời tiết cũng thương Tết Việt nên mấy ngày nay ấm áp hơn nhiều, không phải co ro nhốt mình trong những cái áo lạnh to đùng. Chùa Việt Nam là nơi đông hơn cả với bao nhiêu người kéo về Chùa dự lễ đón Giao Thừa. Những chiếc áo dài khoe sắc, có cả những cô bé, cậu bé xúng xính áo dài khăn đóng thật dễ thương. Đội lân Phật Tử Huyền Quang của Chùa biểu diễn màn múa lân sư thật náo nhiệt. Gần đến giờ Giao Thừa, càng đông người kéo về Chùa. Nhiều gia đình không cúng ở nhà mà cùng đến Chùa đón Giao Thừa chung với tất cả mọi người nên chỉ có ở Chùa là có không khí Tết nhất.

Vội vàng chạy về nhà để kịp giờ cúng đón Giao Thừa, mình vẫn thích giữ lại sự thiêng liêng trong khoảnh khắc Giao Thừa cùng gia đình. Cũng mâm ngũ quả, cũng hương trầm thơm phảng phất..., cầu cho một năm mới bình an, hạnh phúc, vui vẻ cho tất cả mọi người. Có tiếng pháo đì đùng đâu đó, chắc nhà nào chỉ đốt vội một phong. Chẳng bù cho Tết Tây, pháo hoa rợp trời cả tiếng đồng hồ.

Mùng Một. Ngày Thứ Hai nên vẫn phải đi làm. Buồn thiu! Định bụng sẽ diện áo dài đi lễ Chùa cùng Má và các chị em mà không nghỉ được, tiếc ơi là tiếc!  Chỉ có bữa cơm chiều lại xúm xít cùng nhau, ăn chay ngày đầu năm mà ngon thật là ngon! Sau bữa cơm, mấy ông có sòng xập xám còn mấy bà thì dạy tụi nhỏ chơi lắc bầu cua,lô tô, xì dzách ... thật là rôm rã! Ông Ngoại nhìn lũ cháu nhỏ lần đầu biết lắc bầu cua cười vui hỉ hả, Bà Ngoại thì sẳn sàng móc túi chung tiền cho con cháu mà thương ơi là thương!

Mùng Hai. Hết Tết. Các cửa hàng người Việt đã mở cửa buôn bán như ngày thường.
Mùng Ba. Trời âm u, tivi thông báo sẽ có mưa to thật to. Nếu không cần thiết thi đừng ra đường, chỉ sợ xe bị ngập nước! Má cúng Giỗ Ông Ngoại cũng là bữa cơm Tân Niên, xong một cái Tết!

Tết xa. Nhưng vẫn thật ấm áp. Mọi người gặp nhau vẫn câu nói "chúc mừng năm mới" thân tình. Vẫn cố giữ những món ăn truyền thống, những tập tục của Ông Bà. Nghe những đứa cháu cố nói câu mừng tuổi bằng tiếng Việt mà buồn, chẳng biết mai kia tiếng Việt có còn được nói khi những người lớn tuổi không còn nữa, và tụi nhỏ thì... nói tiếng Anh dễ dàng cho chúng hơn???!!!

Tết, rộn ràng niềm vui và cũng bâng khuâng chút nỗi buồn...

                                         Có cả những đồng tiền vàng $1 mới tinh.


Bánh mứt











Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

Christmas 2011




Noel đầu tiên với những điều mới lạ... Nhức đầu với việc chọn quà và rộn ràng khi tặng quà cho nhau... Vừa xong party là cả nhà thẳng tiến Dallas, lần này thì đi cả gia đình luôn nên thật vui. Thằng em ở Dallas dẫn đi Casino cho biết, hỗng có máu liều nên chỉ dám kéo máy 1 cent, vậy mà số hên nên thắng đến $30. Nhưng những người khác lại thua, đúng là chẳng dễ ăn tiền với máy :)
Noel đầu tiên với những điều đáng nhớ...

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Thanksgiving Day


5 chị em

Mùa Lễ Tạ Ơn đầu tiên cùng gia đình. Cả nhà họp mặt tại nhà Hân, con Cô Chín. Lâu lắm mới có dịp tụ họp đầy đủ tất cả anh chị em bà con cùng sống nơi đây vì ngày thường có rãnh rỗi đâu mà thăm viếng nhau. Mỗi nhà mỗi món, cùng góp nên bữa tiệc vui vẻ; cùng ăn, cùng tán gẫu, cùng kể chuyện thật ồn ào, náo nhiệt... Cuối buổi là sinh nhật cô Chín, chúc CÔ khỏe mạnh, bình an.
Một ngày vui.

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Đi chơi


Được nghỉ 4 ngày Lễ, ông xã rũ hai ngày cuối tuần đi chơi cho biết. Thế là quyết định đi Dallas, có mấy thằng em con Dì sống trên đó cứ mời lên chơi mỗi lần tụi nó ghé qua thăm Má. Gọi phone cho nó xin địa chỉ và... đi.
Đúng là chẳng có kinh nghiệm đi chơi gì cả, hứng chí với chuyến đi nên quên mất là thời tiết ở Texas này rất là... khùng. Thứ Sáu ấm áp là thế nên quên mất việc xem bản tin thời tiết trước khi đi.Sáng sớm thứ Bảy cứ thoải mái mà đi chỉ với cái áo khoác mỏng, và cái GPS để nghe nó "turn right, turn left"; "keep left, keep right". Nghe nói đường đi mất khoãng 4 giờ, mình chưa quen đường nên chắc lâu hơn chút. Vậy mà chỉ mới chạy lên freeway nửa tiếng thôi là Ông Trời đã khóc nhè, mưa tầm tã!!! Mưa mù trời chẳng thấy đường chạy xe, ngồi trong xe mà bụng cứ đánh lô tô, sợ ơi là sợ! "Hay mình tìm exit ra đi, chừng nào bớt mưa đi tiếp". "Vậy nhỡ mưa cả ngày sao?". Thế là ổng vẫn cứ chạy tiếp, mình thì chỉ ngồi run mà... ngắm mưa!
Mấy đứa em cứ gọi thăm chừng anh chị tới đâu rồi, cứ cười chuyện đi chơi không chịu xem thời tiết; không có người dẫn đường mà dám tự đi. Tạnh mưa, trời trở lạnh! Eo ui gió cứ thấu xương!!! Dallas luôn lạnh hơn Houston nên càng co ro, cúm rúm! Cái máy chụp hình mang theo trở thành vật thừa, nhìn khung cảnh hồ đẹp ơi là đẹp thế kia nhưng có can đảm đâu mà làm duyên khi gió phần phật và mưa lất phất thế kia??!!! Cứ co ro chạy vội ra xe rồi từ xe chạy vội vào nhà, đứng lại đòi chụp hình chắc bị mấy thằng em cười thúi mũi!!!
Một vòng Dallas về đêm. Cũng đủ rồi cho một chuyến đi chơi bất ngờ. Trên đường về không mưa, trời trong thật đẹp nhưng nhiệt độ xuống thấp và gió vẫn buốt da. "Anh lái xe cho, em ngắm cảnh đi. Hôm qua trời mưa có ngắm được đâu!". Cảnh có gì đẹp đâu mà ngắm, dọc theo freeway thì chỉ có rừng nối rừng, đồng nối đồng... Những khoãng rừng cây, bãi cõ cháy vàng vì đợt nắng hạn vừa qua không biết có xanh tươi lại không nhỉ? Thỉnh thoảng có những cánh đồng hàng rào trắng, trong đó những chú bò, chú ngựa nhẫn nha gặm cỏ làm nhớ lại những bức tranh trong truyện Lucky Luke ngày nhỏ vẫn hay đọc. Chụp lại tấm hình tượng Ông Sam Houston bên đường để kỷ niệm một chuyến đi chơi.
Vừa về đến nhà là leo ngay lên xe nhỏ em để cùng ...đi shopping. Sau Lễ Tạ Ơn là những ngày sale nên đi shopping cũng là một thói quen của mọi người. Ừ, đi cho biết thiên hạ mua sắm ra sao chứ. Thế là cùng vào Outlet mall. Ui chao là người, đông ơi là đông! Chắc cũng như mình, shopping cho mỏi chân chứ túi xách trên tay thì nhẹ hỗng. Dù shop nào cũng sale 30%, 50% off nhưng giá cũng còn tuốt trên trời, kinh thật!


Kết thúc một ngày là một bữa buffet với cả gia đình. Mệt rã rời, đi ngủ thôi. Ngày mai lại tiếp tục đi cày!!!!


Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Một ngày nghỉ.


Ngày nghỉ.
Định bụng sẽ nằm dài xem phim nè, thích thì cứ ngủ lim dim nè, không thèm làm gì cả chỉ nằm cho đã thôi...
Dạo một vòng xem báo, thăm hỏi bạn bè xong thì chợt nhớ có việc phải đi. Haizzz, thế là phải bước ra đường.
Đem giấy tờ đến bệnh viện bổ sung theo yêu cầu của họ để xin cái Thẻ Vàng cho hai vợ chồng. Đứng xếp hàng chờ đến lượt mình, nhìn quanh nhìn quất chỉ để hóng chuyện thiên hạ cho đở buồn. Sao hôm nay không thấy người Việt nào đến đây để ... có thể hỏi chuyện chút chút nhỉ, mình cũng học được nhiều điều từ những buổi nói chuyện tình cờ như thế đó. Anh chàng Mễ và bà Mỹ đen làm việc sao mà uể oải, ngày nào cũng phải giải thích cho bao nhiêu là người chắc họ cũng chán lắm đây!!!!
Rồi cũng xong. Rời bệnh viện tự dưng lại không muốn về nhà nữa. Thôi thì cũng đã ra ngoài, đi chợ luôn vậy. Hôm nay nghỉ để nấu món gì ngon ngon hú mấy đứa em cùng qua ăn cho vui luôn. Chợ Food Town gần bên, chợ này thì thịt rẻ nên vào mua thịt, trứng, sữa. Nhưng nấu món bò kho thì phải về chợ Mỹ Hoa - chợ Việt - để mua các loại gia vị , rau thơm của người Việt mà không chợ Mỹ nào có. Hồi mới qua đi chợ với Má, cứ cười Má sao mà mất công mỗi lần đi chợ phải đi mấy chợ, tội nghiệp Ba chở đi khắp nơi hao xăng. Bây giờ thì mình cũng phải mất công như thế thôi, đi chợ cũng là cái thú mà!!! :)
Rời chợ Mỹ Hoa, thẳng tiến WellsFargo Bank. Không cần vào trong, chỉ ngồi trên xe thôi cũng làm xong việc deposit. Thuận tiện thật, hay thật là hay luôn!!!
Ghé nhà Má mượn cái nồi lớn. Vẫn chưa sắm sửa đầy đủ vật dụng trong nhà, cái nào cần thì mới sắm thôi nên... cứ chạy sang nhà Má mượn suốt. Cũng may là ở gần Má nên cái tật ỷ lại không biết chừng nào mới hết đây!!!!
Đi một vòng vậy mà về đến nhà cũng gần hai giờ trưa rồi. Ướp thịt để đó, nằm chút đã!! Phải nghỉ ngơi chứ, ngày nghỉ mà :)
Bốn giờ, chuẩn bị nấu thôi. Món này phải hầm lâu mà. Vừa gọt cà rốt, lặt rau,... vừa xem phim. Bộ phim Hàn Quốc đang hấp dẫn nên tối nào cũng phải thức khuya, tối nay chắc lu bu dọn dẹp nên sẽ không xem được đâu.
Bảy giờ. Từng người, từng người ghé qua. Ba Má cũng đã qua, Má nêm nếm lại món ăn cho thật vừa miệng. Cùng ăn thôi, cả nhà đông đủ, nói cười rôm rã. Chỉ có gia đình Chị ba không ghé vì anh Ba phải đi làm sớm nên hay đi ngủ sớm. Mấy ông rể tụm với nhau lai rai chút chút, mấy chị em cùng tám chuyện trên trời dưới đất, mấy đứa nhóc thì xúm nhau xem anh Bim chơi game mới. May là cái nhà đủ rộng để không bị... bể vì ồn :))
Mệt nhưng vui thật!
Ngủ thôi, ngày mai đi cày tiếp!!!


Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

Điệu với áo dài




Lễ đính hôn của cháu trai. Trước giờ sang nhà đàng gái, điệu điệu với áo dài đã lâu lắm rồi chưa có dịp mặc lại.

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Viết cho yêu thương



Sinh nhật Ba.


Lần đầu tiên con gái được cùng cả nhà hát bài hát chúc mừng sinh nhật Ba yêu thương.

Ngày xưa thì có bao giờ biết đến ngày sinh nhật. Khi con gái còn nhỏ thì những ngày gặp Ba mỗi năm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Ba đi lính xa biền biệt, những lần nhận được thư Ba chị em cùng xúm xít đọc và vui thật vui khi biết Ba vẫn bình an. Những ngày về phép ngắn ngủi qua thật nhanh chưa kịp cho con gái ôm Ba thật chặt...

Rồi Ba lại đi học tập thật xa... Những ngày tháng sau đó Ba không còn vui như trước. Con gái không còn dám ôm bụng bự của Ba mà đùa, mà giởn. Những ngày sinh nhật của gia đình chỉ qua trong im lặng, không có cả cái bánh nhỏ nhoi...

Gia đình mình lại chia hai lần nữa. Những khó khăn, vất vả rồi cũng qua khi chúng con đã lớn; đã có mái ấm riêng của mình. Những ngày sinh nhật đã có hoa, có bánh; có rộn ràng tiếng hát, tiếng cười. Con không được sống gần Ba nên chỉ có thể gửi lời chúc mừng qua điện thoại, chỉ được ôm Ba bằng những icon qua mail, qua chat.

Sinh nhật 75 tuổi của Ba. Lần đầu tiên được hát mừng sinh nhật. Lần đầu tiên cả gia đình đông đủ, xúm xít bên nhau. Con gái lại được ôm cái bụng bự của Ba mà nhõng nhẽo như những ngày còn nhỏ. Bỗng thấy mình thật hạnh phúc khi Ba Má luôn bên cạnh chở che, ôm ấp dù con gái cũng không còn nhỏ nữa...

Chúc mừng sinh nhật Ba yêu thương. Mong Ba luôn mạnh khỏe và an vui cùng gia đình mình, Ba nhé!!!! Con gái yêu ba nhiều lắm!!!



Photobucket
Cùng hát câu chúc mừng sinh nhật "happy birthday to You..."


Photobucket

Cùng Má và con cháu, xúm xít một nhà.


Photobucket

Nụ cười Ba mới ấm áp làm sao...

Photobucket

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Hoa cỏ mùa xuân.


Hoa cỏ mà đẹp ngất ngây

Nhớ ngày nhỏ xem phim "Mười Hai Vị Thần Tháng", thần Tháng Ba và Tháng Tư trẻ trung, xinh đẹp vì tượng trưng cho mùa xuân về. Bây giờ mới thấy mùa xuân xứ lạnh. Sau tháng một, tháng hai rét buốt; tháng ba về với màu áo mới. Cây cỏ đâm chồi nẩy lộc; và hoa tràn ngập khắp các con đường... No mắt với hoa nhưng không chụp được nhiều vì xe cứ vun vút lướt qua. Chỉ vài bông hoa trong vườn nhà Má và hoa trên bãi cỏ sau nhà; một kỷ niệm cho mùa xuân đầu tiên nơi ở mới.

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Món nợ đầu tiên.

( Bãi xe TOYOTA)


Nói trước nha, không phải là chảnh hay muốn khoe gì đâu; chỉ là muốn kể chuyện cho các bạn cùng chia sẻ cho vui thôi. Với các bạn đã sống ở Mỹ thì có lẽ không lạ, nhưng với mình thì... cứ mắt tròn, mắt dẹt mà nhìn, mà thấy ngộ ngộ, vui vui...

Có được bằng lái rồi nên phải đi tìm xe mua thôi. Muốn đi chợ cũng phải lái xe chứ có ai rảnh mà đưa với đón. Mất hết ba ngày đi mấy hãng xe để lựa với chọn; tìm được cái xe với giá cả có thể chấp nhận được mới bắt đầu câu chuyện đây.

Cứ nghĩ là xe do chính hãng bán ra thì giá cả và thuế má đã quy định rõ ràng. Thế mà cuộc trả giá làm mình cứ to mắt mà nhìn!!! Bên bán cứ hạ xuống chút, bên mua lại tăng lên chút; sau vài lần tăng và hạ khi bên mua bảo đây là giá cuối cùng thì manager ra cám ơn dù chưa bán được. Thế nhưng họ vẫn tiếp tục gọi điện thoại đưa ra giá họ có thể bán, đến khi mình chấp nhận. Khi quay lại hoàn thành chuyện mua bán, giấy tờ lại mất hơn một tiếng đồng hồ để tranh luận nữa. Lần này là định mức % lời cho 5 năm góp xe, là những định mức bảo hiểm... , cứ lời qua tiếng lại, ui chao  nhức cả đầu!!!

Cuối cùng rồi cũng rước được em Camry về nhà rồi, món nợ đầu tiên của sự bắt đầu lại! Chưa có việc làm mà đã có nợ rồi đây, lo thật!!! Mau mau đi cày trả nợ thôi!!!




Photobucket

Ông xã mê mẫn ngắm nội thất xe limited, quá sang luôn! Giá $42.300 lận đó.


Photobucket

Mê chiếc Rav 4 này nè vì nó có nhiều màu thật đẹp, nhưng nó không có chương trình giảm giá $2.000 như Camry.


Photobucket

Rước nàng dzìa dinh rồi đây nè!! :))

Photobucket

Rạng ngời mà không chói lóa!!! :D

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

SPRING BREAK


hái bi nhiêu tính tiền bấy nhiêu, ăn không tính tiền!

Spring Break- không biết là dịp gì nhưng học trò được nghỉ học 1 tuần, thế là nhà bà ngoại là nơi tụi nhỏ tụ về vì ba mẹ vẫn phải đi làm. Mấy dì cháu rủ nhau đi về nông trại chơi, hái dâu và... ăn dâu mê tơi!!!!

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

???!!!

Đọc thấy trong báo.

10 SAI LẦM CỦA NHỮNG BẬC BỐ MẸ

- Kỳ vọng quá nhiều vào con cái, giáo dục con cái quá nghiêm khắc.
- Không tôn trọng con, quyết định thay con tất cả mọi việc.
- Không tin tưởng con cái, không cho con cơ hội học cách tự giác.
- Không khen con vì sợ con kiêu ngạo.
- Thích so sánh, luôn miệng nói: " Con xem con nhà...".
- Thích trút giận lên đầu con.
- Thỏa mãn yêu cầu của con có điều kiện.
- Hứa mà không làm.
- Hay cấm con cái làm điều chúng thích.
- Lơ là việc giáo dục phẩm chất của con cái.

Đọc xong giật mình: " Chết rồi! Hình như mình phạm phải... cả 10!!!"
Con trai đọc xong nói: " Mẹ đã đọc 10 điều sai lầm của Bố Mẹ chưa? Mẹ phạm phải 3 điều đó!"
Len lén thở dài nhẹ nhõm, nghĩ thầm: " Cám ơn con trai đã không quá khắc khe với Mẹ!".
_ "Thế Mẹ mắc phải cái sai nào?"
_ " Mẹ không khen con nè, không tin con nè và hay so sánh con với người khác!"
_ " Mẹ không khen con vì sợ con kiêu ngạo đó!"
_ " Con không kiêu ngạo mà con tự tin!".
Chà, cu cậu đã lớn thật rồi đây, dám tranh luận với Mẹ rồi đấy!
_ " Mẹ không khen ngay con nhưng Mẹ thường khen con với Nội, với Ngoại, với mấy Dì hoài chứ bộ."
_ "Thật không? Vậy Mẹ có tin con không?"
_ " Tin thì cũng tin nhưng Mẹ vẫn lo!"
_ " Cám ơn Mẹ, con sẽ cố nhiều hơn để Mẹ tin con hơn!"
_ " Mẹ cũng xin lỗi vì thường so sánh con."

Sáng chủ nhật trò chuyện với con trai, mừng vì con đã lớn, đã chững chạc hơn nhiều. Làm Cha Mẹ, khó thật!!!

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Tuổi hai mươi của con

Hôm nay con gái đi làm...

Ngày đầu tiên con gái đi làm mà Ba Mẹ còn hồi hộp hơn cả chính mình đi làm nữa ấy! Tưởng con gái đi phỏng vấn cho vui, mới vừa thi tốt nghiệp chưa biết kết quả ra sao, xách cái bảng điểm đi phỏng vấn Mẹ cứ đùa "rớt vài lần cho biết mùi với người ta!". Vậy mà con gái lại được tuyển! Xôn xao cả nhà tin " Cẩm Tường được đi làm, công ty nước ngoài à nha!!!". Ngoại và mấy Dì chọc " làm được mấy ngày rồi bị đuổi hả nhỏ?", còn con gái cứ tí tởn "con làm cô thư ký xinh đẹp đó nha!"...

Con gái ở nhà cứ tâm lơ tâm lấc, làm trước quên sau! Cái tính công chúa thích được chìu chuộng, nhõng nhẽo với cả em trai... Mẹ thấy nhiều người trẻ thật bản lĩnh, năng động và tự lập..., về nhà cứ ao ước phải chi con gái mình giỏi như thế nhỉ? Kể chuyện con nghe cứ bóng gió gần xa, nhỏ cứ tỉnh queo "Mẹ chẳng tin con gái Mẹ gì cả!"

Hôm qua là sinh nhật hai mươi mốt tuổi của con, thế là đã thành niên rồi đây! Nhìn con tíu tít cùng bạn bè mà cứ thấy sao mà con vẫn còn con nít mãi thế! Sáng nay lại thấy con chững chạc ra cho ngày đi làm đầu tiên, Mẹ vui vui trong bụng nhưng vẫn lo lo. "Con đừng mang giày cao, cả ngày mỏi chân lại không di chuyển lẹ làng, lề mề người ta không thích đâu!"; " Con lựa sơ mi mà mặc, đừng mặc áo kiểu trông con nít lắm!"....

Ui, có bà mẹ nào lôi thôi như mình không nhỉ? Mong con lớn, mong con tự lập mà sao cứ úm con mãi thế này???? haizzzz, phải buông thôi! Nhưng... buông làm sao đây ta???!!!!

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Nhớ Nội...

Tối qua hơi khó ngủ, chỉ tại vở cải lương San Hậu trên tivi. Lâu lắm rồi không xem lại cải lương.  Mấy bộ phim Hàn dài tập, mấy bộ phim Mỹ hấp dẫn trên HBO, cinemax, ... cứ làm mình mất cả các buổi tối dán mắt vào màn hình. Tối qua, bộ phim Hàn vẫn xem hàng ngày đã hết giờ, phim Mỹ  chẳng có gì hấp dẫn, anh xã lại chưa về nên chưa "yên tâm nhắm mắt"; cái remote cứ được bấm lên, bấm xuống ; chuyển kênh liên tục và... cái tuồng cải lương xưa ơi là xưa này lại làm mình mất ngủ !

Chỉ là một vở tuồng cổ lấy tích tận bên Tàu, tích tuồng thì cũng đã thuộc làu, có gì mới đâu mà phải làm mình trăn trở! Chỉ tại mình nhớ Nội thôi! Tự dưng xem cái ông Tạ Ôn Đình mặt rằn ri thấy ớn, dũng mãnh, tài giỏi là thế ; cái ông Tạ Thiên Lăng gian hùng là thế , dám mưu sự giết vua đoạt ngai vàng, vậy mà cứ khóc hu hu vì bị chị la mắng; mình lại nhớ Nội cười thật to và nói: " Vậy mới hay! Cắt dây bầu, dây bí; có ai cắt dây chị, dây em!"

Khi Ngoại từ Nha Trang vào Sài Gòn sống, nhà Ngoại cũng gần nên từ lúc đó cái tủ sách của Ông Ngoại làm mình mê mẩn. Và thế là tối tối, những quyển truyện Tàu mỏng mỏng được mình đem qua nhà đọc cho Nội nghe. Bà Nội mắt đã lòa, nằm võng lắc lư nghe cháu gái đọc truyện thật thích thú. Thỉnh thoảng cũng có thêm Bà Năm, Bà Bảy,... cũng đến nghe truyện. Các Bà cùng têm trầu nhai bỏm bẻm, cùng bình phẩm những câu chuyện từ tận đời Đường, đời Tống,... tít tận bên Tàu! Nào Vạn Huê Lầu, nào San Hậu, rồi Địch ThanhThoại Ba Công Chúa, Tiết Nhơn Quý khi chinh Đông khi lại chinh Tây...

Con bé lúc đó đọc say sưa và cũng mê luôn các câu chuyện cổ, mê luôn cái mùi trầu cay cay của Nội. Mấy Bà thì cứ têm trầu xong là ăn ngay, còn Nội không còn răng nên phải ngoáy trầu cho nát mới ăn được. Con bé kiêm luôn cái việc ngoáy trầu thích thú đó, cứ nghịch ngơm với Ông bình vôi và con dau cau sắc lẻm để bị đứt tay không ít lần! Tuổi nhỏ lúc đó sao mà đơn giản, chỉ quẩn quanh với những cuốn sách và cái ô trầu!

Rồi tivi cũng bắt đầu thịnh hành, tối tối Nội được xem những vở cải lương thay cho những cuốn sách cháu Nội đọc.   Cháu cũng bắt đầu mê phim, mê kịch mà không qua nhà Nội thường xuyên. Cháu cũng đã lớn để không còn mê cái ngoáy trầu của Nội, chỉ qua ôm Nội mỗi lúc bị Má la, để được Nội dỗ dành như lúc còn con nít!

Rồi cháu nội đi lấy chồng. Nội vẫn hay bỏm bẻm nhai trầu khen thằng cháu rễ hiền, ngoan. Cái mảnh sân Nội trồng vài cây cau, dăm dây trầu được Nội chia ra cho cháu cất nhà. Bao nhiêu là cháu Nội, sao Nội thương đứa cháu gái chưa chăm sóc cho Nội được ngày nào vậy, Nội ơi??? Ngôi nhà nhỏ- tổ ấm của riêng mình- được xây lên đơn sơ, giản dị; Nội bảo: " an cư thì mới lạc nghiệp mà con, từ từ vun đắp thêm lên!". Nội rờ rẫm từng cái vách tường, từng cái ngạch cửa; lầm bầm chê "thằng thợ tô tường ẩu quá nè, rờ nhám xàm!" làm ai cũng bật cười; "sáng mắt như mình mà nhìn không ra để Nội mù mà biết được!".

Sắp đến ngày giỗ Nội rồi, con lại nhớ cái mùi cay cay từ ô trầu của Nội; cái mùi con quá thân quen mỗi khi ôm Nội mà nhõng nhẽo, mà vòi vĩnh... Con nhớ những câu hát ru con học được từ Nội, nhớ giọng hát ru sao mà da diết... Nhớ Nội quá, Nội của con ơi...

( Xin những chiếc lá từ nhà Bạn Trangluong, cám ơn Bạn xinh đẹp nhiều!)

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Yêu thương là gì em nhỉ???



Đó là tựa đề của một quyển sách trong loạt sách cho các em nhỏ mùa hè, chưa xem chưa biết sách viết gì nhưng cái tựa đề lạ lạ nên thấy hay hay và... bỗng muốn dừng lại chút thôi, ngẫm nghĩ...


Với mình, một phụ nữ bình thường chỉ biết nhắm mắt thấy chồng, mở mắt thấy con; đoạn đường quen thuộc nhất chỉ là từ nhà ra chợ, xa hơn tí là ra tới cái siêu thị Big C Hoàng Văn Thụ thì những cụm từ hoa mỹ "yêu Tổ Quốc", "yêu nhân dân"... gì gì đó , thú thật là không dám lạm bàn rồi! Cái gia đình bé xíu xiu đã là tất cả với mình, nói thế thì mình có là người ích kỹ hay quá tầm thường không nhỉ? Thôi thì cũng mở mắt nhìn quanh, xa hơn cái góc bếp của mình tí đi vậy há!

Yêu thương là gì em nhỉ? Có phải yêu thương là hình ảnh Má cả đời vất vả; vừa là Ba dạy dỗ, vừa là Mẹ chăm nom? Má rời Nha Trang vào Sài Gòn làm dâu trong khi Ba vẫn làm việc ở Nha Trang. Khi đã có chút hiểu biết, con gái vẫn hay thắc mắc hỏi Má:" sao Ba đi lính ở Nha Trang, Ông Bà Ngoại cũng ở Nha Trang mà Má con mình lại ở đây ?". Má chỉ cười: " Thì Ba đi xa cũng phải có người ở đây chăm sóc Nội chứ!". Rồi Ba đi học tập, Má lại một mình tần tảo nuôi bầy con nhỏ, chăm sóc Nội già. Cả tuổi trẻ của Má trôi qua trong nhọc nhằn nhưng Má vẫn không luyến tiếc. Có phải vì tình yêu Má dành cho Ba nên sẳn lòng chấp nhận???

Khi Ba được về với gia đình, những định kiến, phân biệt...của xã hội làm Ba trở nên dễ cáu gắt, nóng giận. Thế nhưng chỉ cần có Má bên cạnh là Ba có thể dằn lòng lại ngay. Mỗi khi Má bệnh, cái hình ảnh Ba lăng xăng đi hái từng nắm lá xông, Ba ngồi kiên nhẫn đút từng cây củi nấu cho Má nồi cháo nóng, Ba nhẹ nhàng , nhỏ giọng nhắc Má uống từng viên thuốc... , làm con gái cứ mơ sau này chồng mình cũng chăm sóc mình như vậy! Lại tự hỏi Ba yêu Má hay chỉ vì cái nghĩa vợ chồng???

Mấy chị em đã tổ chức cho Ba Má một "đám cưới vàng", Ba Má bảo là bày đặt nhưng chắc trong lòng cũng vui lắm. Thỉnh thoảng Má gọi điện về bảo " chịu hết nổi Ba mày, càng già càng khó chịu; thế này..., thế nọ..." nhưng khi nghe mấy chị bảo bỏ Ba ở nhà về chơi với con thì lại giảy nảy "ai lo cho ổng bây giờ!". Ba thì cứ cằn nhằn " Má mày ..." nhưng rồi lại lăng xăng pha cafe cho Má, chở Má đi chùa ngay! Con gái chỉ biết cười trừ khi nghe Ba Má than phiền về nhau, "hơn 50 năm rồi, quen quá thì chịu thêm chút nữa đi Má ơi!" Nghĩ cũng ngộ ngộ, vui vui!

Yêu thương có phải từ những điều thật nhỏ ấy? Yêu thương có phải là khi chúng ta thật sự nghĩ cho nhau? Thế thì yêu thương thật đẹp phải không em???

Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

Lại cà khịa cho vui!

Hôm qua chủ nhật, lại có gia đình thằng em đến thăm nên bà chị dâu này cũng muốn làm cái gì ngon ngon chút. Thế là vào chợ ngó ngó, ngắm ngắm; chẳng biết nấu gì. Trời nắng nóng thế này thì thôi, nấu món gì chua chua cho dễ ăn vậy. Có con nít nên cũng chẳng ham chọn cá, thế thì mua thịt vậy. Nhớ lâu rồi có xem trên tivi dạy món này, hôm nay thử làm xem sao! Thế mà ai cũng khen nức nở, ngồi trên nhà mà mùi thơm của nó cũng đủ làm bao tử cồn cào rồi. Không ngờ nấu cũng dễ mà lại ngon thế, có bạn nào muốn thử trỗ tài đãi cả nhà không nào?

LẪU BÒ NẤU MẺ.

Nguyên liệu: Thịt bò nạm, mẻ , sả băm, sả cây, 1 củ hành tây lớn, nửa trái thơm, rau muống chẻ, rau chuối, giá sống và ít rau thơm. Ăn với bún tươi.

Sơ chế: Thơm xay nhuyễn (hay bằm nhỏ) một nửa, xắt lát mỏng nửa còn lại.
              Thít bò xắt miếng vừa ăn, ướp thơm băm nhuyễn ( cho mau mềm), gia vị,           tỏi và dầu ăn. Để lâu cho thấm gia vị.
              Sả cây cắt khúc, đập giập. Hành tây xắt múi cam. 
              Mẻ lượt lấy nước.

Nấu:   Phi thơm sả băm và tỏi; cho thịt bò vào tao đều cho bớt mùi nồng của bò.
           Cho sả cây , thơm và mẻ vào, sôi lên bớt nhỏ lửa hầm mềm. Thêm nước vào khi hầm , nhớ vớt bọt.
           Nêm thêm đường và tí nước mắm.

Chỉ cần hầm sơ rồi tắt lửa. Trước khi ăn khoảng 30 phút mở lửa lại cho bò mềm .
Trụng bún tươi cho bớt chua trước khi cho nước lèo vào.
Nếu nhà có người già hay cần bồi dưỡng đặc biệt cho học trò đang học thi, có thể thêm thịt bò tái khi ăn, bảo đảm đủ dinh dưỡng .
Nước lèo phải chua chua, ngọt ngọt; khi ăn có thể nêm thêm tí nước mắm ngon. Mùi thơm của sả và mẻ làm kích thích thêm vị giác đó!

Chưa quen chỉ dẫn nên hơi lúng túng, lại chẳng có hình ảnh gì cho hấp dẫn cả ! Bạn nào hứng thú có thể hỏi lại nha! Thử một lần xem nào!!!

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

cái nghĩa tao khang


Thế là đã 22 năm mình về với nhau rồi anh nhỉ ? Không ngắn nhưng cũng chưa đủ dài như Ba Má của mình hay của những đôi có thể cùng con cháu xúm xít mừng một đám cưới vàng , đám cưới bạc...Nhớ những ngày xưa ấy , ngày chúng ta dành dụm từng đồng để tổ chức một đám cưới đơn sơ nhưng thật ấm áp . Bạn bè thì cứ nghi nghi ngờ ngờ khi biết hai đứa mình sẽ nên đôi. Ngạc nhiên cũng phải thôi vì vừa thấy anh chở em đến chỗ hẹn hò với người ta ,còn hỏi " có cần lát nữa C chở về không ?"; ngạc nhiên vì cả bọn vừa rủ nhau vào căn-tin cafe nói là an ủi nhưng chỉ trêu anh "cảm thấy gì khi cô ấy đi lấy chồng ?"... Chúng ta đã có một tình bạn thật đẹp , anh nhỉ  ? .
Nhiều bạn cứ hỏi " có phải chúng mình quá vội vàng ?", cứ bảo "lửa rơm mau cháy , chóng tàn" ... Nhưng rồi mình cũng nắm tay nhau mãi đến giờ dù đã qua bao gian nan , vất vả ... Nhớ thật nhiều những ngày tháng ấy , chỉ có chiếc xe đạp cà tàng mà anh chở em về tận quê anh, đến những cuộc vui cùng bè bạn ...; nhớ những ngày bế con gái vào nhà trẻ ở cơ quan , ca sáng , ca chiều , ca đêm dù trời nắng hay trời mưa ...; nhớ những ngày anh theo ghe đi buôn tận Campuchia để kiếm thêm đồng ra đồng vào mà lo cho con...; lại những ngày làm ở xưởng cá cực nhọc vẫn không nề hà ...
Thương anh biết lo cho gia đình nên Nội cho mảnh sân để chúng mình xây nhà. Ba Má và chị em cùng nhau giúp mình có được ngôi nhà riêng dù khoản nợ ấy mình phải tằn tiện trả suốt 10 năm trời . Đang có công việc thật ổn định anh lại xin nghỉ để tự làm , em lo sợ nhưng anh bảo "hãy tin anh!" Thế là em tin và cùng anh vượt qua bao khó khăn , em đã tin và hãnh diện vì vợ chồng mình luôn gắn bó , tin tưởng nhau phải không anh ?
22 năm , tình yêu của anh cho em vẫn đầy ; cái nghĩa tao khang của chúng mình vẫn vẹn... Hai đứa con xinh đẹp, hiền lành ; ngôi nhà của chúng mình vẫn ngọt ngào hạnh phúc ... Em thật chẳng dám mơ nhiều hơn nữa, chẳng dám tham lam để đòi hỏi nhiều hơn . Mong sao cả gia đình mình luôn được bình an , thuận tình thuận ý nhé anh - ông xả của em !

( Viết cho chồng yêu thương dù biết anh chẳng bao giờ đọc được , anh có biết Mult là gì đâu nà , hihi )